“Anh và cô ấy chỉ là bạn”, bạn mà có thể ôm hôn, có thể ngủ cùng, có thể sinh con sao…?

Ngày tôi đi theo anh ra ngoại thành, người phụ nữ ra mở cổng, bế trên tay là một đứa trẻ. Tôi chết lặng cả người.

Vợ chồng tôi kết hôn 4 năm, có với nhau một cậu con trai 4 tuổi xinh xắn, bụ bẫm.

Tôi là bác sĩ, còn chồng là chủ một công ty nhỏ. Kinh tế gia đình rất vững, chưa kể, hai chúng tôi cũng yêu nhau mãi mới làm đám cưới. Ngần ấy thứ làm nền tảng cho một cuộc hôn nhân, những tưởng rằng vững chắc, nhưng hóa ra cuộc hôn nhân này mục ruỗng lâu lắm rồi, có điều anh che đậy quá tài tình mà thôi.

Vợ chồng tôi đều bận, tôi đi làm vất vả, áp lực công việc nhiều, lại thêm những đêm trực trong bệnh viện. Tôi không phủ nhận, thời gian dành cho gia đình của tôi khá ít, nhưng ngoài những lúc ấy, tôi vẫn luôn cố gắng chu toàn cho chồng con. Tôi đã tin là chồng hiểu…

Cho đến ngày tôi phát hiện anh chở một người phụ nữ lạ mặt trong ô tô. Tôi có việc ra ngoài, gặp đúng cảnh anh và cô ta đang cười nói với nhau rất vui vẻ trong xe. Tôi lập tức gọi điện cho chồng hỏi anh đang làm gì, anh bảo anh và đồng nghiệp đang trên đường đi gặp khách hàng. Tôi thở phào nhẹ nhõm.. chí ít anh đã không nói dối tôi.

“Anh và cô ấy chỉ là bạn”, bạn mà có thể ôm hôn, có thể ngủ cùng, có thể sinh con sao…?

Anh chờ một lúc thì một người phụ nữ bế đứa nhỏ ra mở cửa. Tôi sững sờ nhận ra đó chính là người phụ nữ trong xe ô tô hôm nào. Nhìn hai người ôm hôn, cười với nhau, tôi chết lặng (Ảnh minh họa)

Tình cảm hai vợ chồng vẫn rất tốt, anh là người chu đáo với vợ con, chuyện chăn gối cũng hài hòa… nên tôi không hề nghĩ tới chuyện anh thay lòng đổi dạ.

Có một lần, tôi đọc được tin nhắn quan tâm hỏi han trong điện thoại. Tôi hỏi, anh bảo chỉ là bạn bè hỏi thăm nhau thôi. Tôi cũng thôi, dù trong lòng còn nhiều băn khoăn lắm.

Đến một ngày, chủ nhật nhưng tôi phải trực, đến giữa buổi thấy mệt quá nên đổi người trực hộ. Đang đi xe về thì chợt thấy xe chồng tôi chạy đằng trước mặt. Vì tò mò nên tôi đi theo, xe rẽ hướng ngoại thành, vòng vo một lúc thì dừng lại một căn nhà 2 tầng.

Anh chờ một lúc thì một người phụ nữ bế đứa nhỏ ra mở cửa. Tôi sững sờ nhận ra đó chính là người phụ nữ trong xe ô tô hôm nào. Nhìn hai người ôm hôn, cười với nhau, tôi chết lặng.

Chẳng biết nước mắt rơi từ lúc nào. Tôi đứng chôn chân, nhìn họ như một gia đình thực sự, còn tôi là kẻ thừa thãi vậy.

Anh nói là bạn, bạn mà có thể ôm hôn, có thể sinh cả con với nhau sao… Tôi phải làm sao bây giờ đây?

Theo Khoevadep