Archive for the ‘Biết đủ’ Category

Những cái muốn trong đời

Làm người cần phải dửng dưng đối với mùi đời mới tốt và đừng nên nịnh bợ giầu sang. Không ham lợi thì ít bị tai họa, biết nhường nhịn sẽ được bình yên (Sách Minh Tâm bảo giám)

Sau khi cất tiếng khóc chào đời chỉ sau ba tháng biết lẫy – bảy tháng biết bò – chín tháng lò dò biết đi thế là ta đã đứng được trên đôi chân của chính mình.

Tiếp theo quá trình nhận thức là sự hình thành ngôn ngữ: Bà! Bố!… rồi chẳng mấy chốc đã nói sõi và rành rẽ: muốn ăn kẹo! muốn uống nước cam! Muốn đồ chơi đẹp! Muốn quần áo tốt… đòi hỏi cho sở thích cá nhân ấy chỉ duy nhất giản đơn một từ muốn và chính cái từ ngẫu nhiên đến lạ kỳ ấy đã chung thủy, ám ảnh chúng ta suốt cuộc đời thậm chí đến khi nhắm mắt xuôi tay về với đất cũng vẫn muốn nhắn, muốn gặp, muốn được hứa…

Vô hình chung, ta đã nguyện ước muốn được mai táng cùng với cái muốn. Nói tóm lại, quá trình hình thành và phát triển của cái muốn rất lâu dài và đa dạng, nhưng lạ nỗi tại sao người ta không gọi là chiếc muốn, đựơc muốn (chưa hề thấy); sự muốn, vấn đề muốn (hiếm thấy), nếu dùng ý muốn nghe yếu ớt thì cái muốn nghe tương đối dịu dàng mềm mỏng dễ lọt tai hấp dẫn đến vậy?

Bình tâm lại, hãy vắt tay lên trán mà nghĩ thì cuộc đời này vô nghĩa nếu không có và đạt được cái mình muốn, tuy vậy cái ham muốn thái quá và đâm ra mê say, mụ mẫm toàn thân sẽ là cội nguồn của bao tai họa.

Bởi thế, cái ham muốn nào cũng có hai mặt của nó như một đồng xu sấp ngửa quay tít. Cái muốn không nên đi cùng đường với tham muốn, nếu chúng đã dính chặt với nhau thì muốn trở thành xấu xa tồi tệ: “Ham ăn, ham sắc, ham tiền của thì người thành biển lận. Ham công danh sự nghiệp thì thành người kiêu căng. Người quân tử ham nghĩa, kẻ tiểu nhân ham lợi”.

Những cái muốn chia thành nhiều thể loại tùy theo tư tưởng con người.

Bậc vĩ nhân có ham muốn tốt đẹp hết lòng vì nhân dân, vì đất nước mà điển hình như ham muốn cao quý của Bác Hồ: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.

Đối với người bình thường thì cái muốn cũng thường thôi: đủ cơm ăn, áo mặc, phương tiện đi lại, nhà cửa tử tế, con cái ngoan ngoãn học hành đỗ đạt và đừng bao giờ ốm đau bệnh tật…

Những ai có tài năng thực sự thì đạt được cái mình muốn không khó lắm, chỉ cần thời gian và quyết tâm là được, đó là cái muốn thông qua lao động chân chính.

Lại lắm kẻ muốn suông, không chịu làm gì, vô tài kém đức mắc bệnh tưởng rồi nằm mộng giữa ban ngày thấy giàu có công danh sung sướng chẳng khác gì đại lãn chờ sung hay trèo cây hái trăng.

Và một số đông những người không bình thường khác luôn ấp ủ những ham muốn đầy ắp phi thường giống hết như người đời, khó có thể dửng dưng trước sự cám dỗ thôi thúc của cái muốn và càng không thể tạm dừng muốn được.

Cái muốn trong cuộc đời quanh quẩn tập trung chủ yếu vào một số danh mục đáng thèm là: danh lợi, tiền bạc, địa vị, hưởng thụ. Cái muốn tiền bạc gồm có vàng ngọc, ngoại tệ, cổ vật, đất đai, nhà cửa, đồ đạc đắt giá, tài khoản ngân hàng, cổ phiếu, phương tiện sang trọng… cái muốn công danh chẳng qua là địa vị cao, tên tuổi nổi tiếng, bằng cấp các loại, chức tước oai vệ… Còn hưởng thụ cho đã đời nhất định là ăn ngon, mặc đẹp, uống đắt, tửu sắc, du lịch khắp nơi…

Nếu chỉ được hưởng thụ chút ít phần nào đó trong vô số cái muốn kể trên cũng có thể đáng coi là sung sướng mãn nguyện lắm rồi, ấy vậy mà được voi đòi tiên; thói đời vẫn thế, chẳng bao giờ biết đủ cho dù các cụ đã dạy: “Biết đủ thường vui, ham quá lo nhiều. Người biết đủ thì nghèo cũng vui, kẻ không biết đủ thì giàu sang vẫn lo. Biết đủ thường đủ, trọn đời không nhục. Biết thôi thường thôi, trọn đời không hổ. Mà nhìn lên thì thấy là chưa đủ, trông xuống thì thấy là có dư”.

Vì thèm muốn mà chưa giàu phải kiếm bằng được tiền, kiếm ít lại muốn nhiều, giàu rồi phải giàu hơn nữa; địa vị cũng vậy, đã có địa vị phải ngoi lên cao hơn.

Đương nhiên cái muốn bao giờ cũng biến chứng theo chiều hướng xấu xa hóa; chưa có thì thèm muốn, có ít rồi ham muốn nhiều hơn, ham muốn nhiều rồi đâm nghiện và bản năng có điều kiện ám ảnh dai dẳng sẽ trở thành ham muốn mù quáng rốt cuộc “hoàng kim hắc nhân tâm”. Muốn nhiều tiền thì sử dụng thủ đoạn moi tiền nhà nước, lừa tiền nhân dân, xoay xở bòn rút, bớt xén nhận hối lộ; tham ô, hụi họ, buôn lậu, ma túy, chiếm đoạt, cướp giật thôi thì đủ trò tồi tệ… Công danh chưa thỏa mãn thì chạy chọt địa vị, mua bằng cấp bất chấp cả bằng giả, luồn lách, nịnh nọt tiến thân hoặc dùng mưu ma chước quỷ hại người lợi mình, lừa trên gạt dưới… thế chẳng phải thất nhân tâm sao?

Gieo hạt nào gặt quả nấy cái luật nhân quả luôn luôn đúng chưa bao giờ sai, cùng lắm là chỉ sớm hay muộn thôi, cho đến lúc cánh tay luật pháp chộp lấy gáy, làm quen với móng ngựa, đánh bạn với song sắt hay dựa cột pháp trường thì bản thân ô nhục đã đành, lại lây sang cả gia đình họ hàng bố mẹ vợ con mang tiếng để đời. Thử hỏi sướng hay khổ, lại chẳng thấy các cụ mình dạy đúng quá; ăn cơm rau ngáy o o, ăn cơm thịt bò lo ngay ngáy.

Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ cho cạn lý lẽ thì cái muốn vốn dĩ vô tư và trong sạch nhưng tư duy vật chất của con người đã nhuộm đen nó biến nó thành động cơ đốt trong sinh ra những hoạt động tội lỗi với bao mưu đồ xấu xa không cùng tận.

Cái muốn trong mỗi con người vừa là bản năng tự nhiên vừa là phản xạ có điều kiện, nó chính là biểu hiện của khát vọng để thúc đẩy sự phát triển và hoàn thiện mọi mặt của toàn xã hội cũng như trong mỗi cá nhân, nhưng trong cơn say mê, đam mê cái muốn, nếu ta không biết chọn điểm dừng và biết cách dừng cho thuận tình hợp lý thì nhất định sẽ bị cuốn theo chiều xoáy dốc vào túi tham không đáy, chẳng chóng thì chầy đến thân bại danh liệt mà thôi.

Đúng là trong xã hội còn có nhiều chuyện đáng bàn nhưng nghĩ cái muốn chính là nguyên nhân gốc gác sâu xa gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng nhất cho nên nhắc đi nhắc lại cũng không thừa bởi: “Miếng ăn sướng miệng sẽ sinh ra bệnh tật, việc làm thỏa chí sẽ đưa tới tai vạ. Tranh hơn chạy tắt hay thành ác, nói lỡ lời thành tiếng đồn đại. Cho nên đổ bệnh rồi mới uống thuốc sao bằng ngừa trước bệnh tật?”.

Hãy lắng nghe tiếng nói trái tim của bạn.

Thỉnh thoảng chúng ta vẫn gặp những người tự cho mình quyền được phán xét người khác theo một định kiến có sẵn. Những người không bao giờ chịu chấp nhận sự khác biệt.

Đó không phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó.

Cuộc sống của ta nếu bị chi phối bởi định kiến của bản thân đã là điều rất tệ, vậy nếu bị điều khiển bởi định kiến của những người khác hẳn còn tệ hơn nhiều. Sao ta không thể thôi sợ hãi, và thử nghe theo chính mình?

Thật ra, cuộc đời ai cũng có những lúc không biết nên làm thế nào mới phải, ta chỉ cần nhớ nguyên tắc sống cơ bản cực kỳ ngắn gọn: Trước hết, hãy tôn trọng người khác. Rồi sau đó, nghe theo chính mình.

Hãy tôn trọng! Bởi cuộc đời là muôn mặt, và mỗi người có một cách sống riêng biệt. Chẳng có cách sống nào là cơ sở để đánh giá cách sống kia.

John Mason có viết một cuốn sách với tựa đề “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao” Tôi không biết nó đã được dịch ra tiếng Việt chưa, nhưng đó là một cuốn sách rất thú vị. Nó khiến tôi nhận ra rằng mỗi con người đều là một nguyên bản, duy nhất, độc đáo và đáng tôn trọng.

Hãy nghe theo chính mình, bởi chính bạn là người sẽ hưởng thụ thành quả, hay gánh chịu hậu quả, cho dù bạn có làm theo hay sống theo ý muốn của bất cứ ai.

Tôi luôn xem nguyên tắc ấy như đôi giày mà tôi phải mang trước khi ra khỏi nhà. Xỏ chân vào đôi giày đó, và đi khắp thế gian, đến bất cứ nơi nào bạn muốn.

Con người sinh ra và chết đi đều không theo ý mình.

Chúng ta không được sinh ra với ngoại hình, tính cách, tài năng, hay sự giàu có mà mình muốn chọn lựa. Nhưng chúng ta đều có một cơ hội duy nhất để được là chính mình.

Chúng ta có một cơ hội duy nhất để sống như mình muốn, làm điều mình tin, sáng tạo điều mình mơ ước, theo đuổi điều mình khao khát, yêu thương người mình yêu.

Bạn biết mà, cơ hội đó chính là cuộc đời này – một chớp mắt so với những vì sao. Bởi thế, đừng để mình cứ mãi xoay theo những tiếng ồn ào khác, hãy lắng nghe tiếng nói trái tim của bạn.

Giá trị của bản thân!

Đã nhiều lúc tớ cảm thấy cuộc sống này thật bất công, thật không công bằng với tớ chút nào cả. Bạn thử nghĩ xem, trong khi những đứa bạn chung lớp với tớ, đứa nào cũng mặc quần áo sành điệu, những bộ cánh mắc tiền….

Tớ cũng nghĩ chuyện đó chỉ là phù phiếm mà thôi, còn nhiều điều trong cuộc sống này quan trọng hơn, đáng để cho chúng ta trân trọng hơn những chuyện đó.

Nhưng, thật sự là tớ không thoát khỏi cái cảm giác chạnh lòng, cái cảm giác ghen tỵ khi thấy tụi bạn mình như thế. Đã có lúc tớ muốn bùng nổ, muốn thoát khỏi nhanh cái cuộc sống như thế này. Muốn hất tung tất cả đi, dẹp bỏ những gì tớ muốn nhưng lại không được!

Bạn có biết tại sao không? Bởi vì tớ đẵ đau thắt cả tim khi thấy mẹ mình làm việc cực nhọc, khi thấy ba mình lâu lâu lại nhói đau vì những căn bệnh cố hữu. Những lúc ấy, tớ chỉ có một ước muốn duy nhất là học cho thật giỏi để sau này có thể phụ giúp gia đình, để có thể cho ba mẹ một cuộc sống ổn định.

Tớ cũng đã từng hỏi tại sao có những người khi có đầy đủ điều kiện học tập thật tốt lại không cố gắng học hành, lại bỏ phí cả khoảng thời gian tươi đẹp và có ích của mình vào những nơi ăn chơi sa đoạ, những quán bar, vũ trường? Phải chăng chính cuộc sống đủ đầy ấy đã làm cho các bạn trở nên như thế?

Nhiều lần tự hỏi tại sao mình không đẹp, tại sao gia đình mình không giàu có để mình có thể như mấy bạn cùng lớp…Nhưng bây giờ tớ đã hiểu rằng mọi người nhìn chúng ta như thế nào không phải qua những bộ áo đắt tìên mình khoác trên người. Không phải vì chúng ta hơn nhau về mặt ăn chơi…mà vì chính tâm hồn và trí tuệ của mình.

Tuy có muộn, nhưng tớ cũng rất vui khi mình đã nhận ra được giá trị của bản thân mình. Mong rằng những bạn đã từng có những ý nghĩ như tớ thì các bạn hãy dành một phút suy nghĩ lại đi nhé. Còn rất nhiều điều chúng ta cần phải trân trọng hơn…

5 việc đời người phải làm…

Trong một đời người,những việc mà chúng ta cần làm rất nhiều, nhưng không thể biến tất cả chúng thành hiện thực. Nhưng tôi cho rằng làm việc không nên tham nhiều, chỉ cần làm tốt 5 việc là đủ:

Việc thứ nhất: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn mỗi lần chỉ một cuốn là đủ.

Việc thứ 2: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời của bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.

Việc thứ 3: Có một gia đình hòa thuận. Người xưa nói: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. “Với số đông trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hòa thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều. Gia đình là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, nếu gia đình bạn là một thành viên tốt thì ngoài xã hội bạn không phải là người quá xấu được

Việc thứ 4: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới nầy mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi . Việc thứ 5: làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nho nhỏ dấn dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới nầy có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài nhưng rất cần nhiều những người tốt.

Làm tốt 5 việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra những ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành, tất cả những việc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình, với cả thế gian nầy.

Một cuộc đời như vậy chẳng vẹn tròn mãn nguyện lắm sao!

*Có những thứ không thể. Nhưng yêu thương là có thể

Có và Không

Từ những mất mát và vô thường của đời sống như thiên tai, bệnh tật, tai nạn, khủng bố, chiến tranh, chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho ngày mai. Những gì chúng ta đang có trong tay, chưa chắc sẽ hiện hữu vào ngày mai. Do đó, tôi tự nhắc nhở mình rằng phải sống tốt hơn và tử tế hơn nữa với những người thân quen hay xa lạ.

Tôi sẽ nhắc nhở mình rằng đừng đi tìm những điều toàn bích trong đời sống. Bởi vì trên thực tế, làm gì có điều nào là toàn bích mà đi tìm cho mệt mỏi!

Tôi cũng tự nhắc nhở mình dành nhiều thời giờ hơn cho gia đình và bạn bè trong cái thời giờ “ít ỏi” 24 tiếng đồng hồ một ngày của mình với bao nhiêu là đa đoan của công việc và dự định.

Luật bù trừ hiện hữu hàng ngày trong đời sống, chỉ có điều là chúng ta không có để ý đến thôi. Thượng Ðế thường rất công bằng : chẳng hạn như Ngài ban cho người Mỹ gốc Phi Châu màu da đen đúa khiến cho họ hay bị kỳ thị, nhưng bù lại, phần lớn những người Mỹ đen có được giọng hát độc đáo, trầm ấm và mạnh mẽ như Whitney Houston, như Ray Charles, như Nat King Cole… Người Mỹ da đen cũng được Thượng Ðế ban cho thể chất mạnh mẽ và họ chiếm được những chỗ đứng quan trọng trong lãnh vực thể thao như bóng rổ và bóng chày. Và thần tượng của nhiều đứa trẻ của thế kỷ 21 ngày nay là các cầu thủ basketball người da đen bạn ạ!

Tiếp tục suy nghĩ đến những cái “Có và Không” mà Thượng Ðế ban cho và lấy đi, sự còn và mất của đời sống. Tôi tự điểm qua những kinh nghiệm riêng tư của mình; nhìn suốt cái xã hội mà tôi là một phần tử; học hỏi qua sách vở mà tôi đọc được; hay qua những người mình may mắn được quen thân, hoặc kẻ xa lạ tình cờ gặp gỡ trên đường đời, tôi chỉ ao ước làm sao luôn nhớ trân trọng những gì mình đang có được trong tay, dù chúng không được toàn bích như mong muốn của mình.

Ðó có thể là điều bất như ý về quyết định của đứa con gái khi nó tự chọn một ngành nghề ít lương mà nó ưa thích vì được phục vụ những người nghèo khó. Ðó có thể là sự khó chịu về người chồng quá chân thật. Ðó có thể là sự buồn lòng về cái nhà cũ, về công việc làm ít lương….

Cuối cùng, xin hãy vui và chấp nhận sự có và không trong đời sống, bạn ạ.

Yến Tuyết (Vietmaisao)

Giản đơn : Sự chừng mực

“Chân giá trị không dung nạp những giá trị tầm thường.” – Goethe

“Tập trung vào số ít quan trọng hơn là chạy theo số nhiều.” – Mac Anderson

Chúng ta nên đón lấy cuộc sống ngay khi nó đến, đừng đợi chờ một điều gì đó thật đầy đủ rồi mới chịu đón nhận. Hãy sống một cuộc đời chừng mực, đừng đợi chờ hay mong muốn hưởng thụ những điều xa xỉ, vì sẽ không có giới hạn nào kiểm soát việc đó.

Điều đó tương tự như khi chúng ta làm công việc chăm sóc và tỉa cành cho cây. Khi cắt đi những nhánh dư thừa, cây sẽ tập trung nhựa sống của nó để tạo ra hoa thơm quả ngọt. Cuộc sống của chúng ta cũng thế. Khi biết loại bỏ những điều không cần thiết, chúng ta có thể tập trung sức lực của mình cho những điều giá trị hơn.

Mỗi người quan niệm lợi ích của việc đơn giản hóa cuộc sống theo một cách khác nhau. Đó có thể là tạo ra nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, cuộc sống ít căng thẳng hơn, ít huyên náo hơn, ít nợ nần hơn…

Cuộc hành trình này tuy có cùng một đích đến nhưng lại có rất nhiều con đường khác nhau để tiến tới mục đích đó. Sau đây là hai cách cơ bản và thông dụng nhất chúng ta có thể áp dụng cho mình:

Không chạy theo sự hào nhoáng

Cuộc chạy đua tìm kiếm cái gọi là biểu tượng của thành công chỉ khiến chúng ta lao vào vòng quay tất bật để cuộc đời cuốn đi chứ không phải là được sống một cách đúng nghĩa. Nhà cao cửa rộng, xe cộ sang trọng, thành viên các câu lạc bộ thượng lưu hay những bộ cánh lộng lẫy… tất cả những điều ấy không làm nên hay giúp ta có được sự thanh thản trong tâm hồn.

Ngược lại, lao vào cuộc đua ấy chỉ càng khiến cho ta cảm thấy chán nản, thua kém người khác trong vòng xoáy không có điểm dừng này.

Giá trị của cuộc sống không nằm ở lượng vật chất chúng ta đang sở hữu mà nằm ở phần tâm hồn chúng ta đang có. Hãy hướng đến nhửng nhu cầu thực sự của bạn trong cuộc sống, xem bạn đang thiếu thứ gì, đang cần điều gì để tìm kiếm chúng, đừng cố gắng chạy theo những giá trị không cần thiết khi bạn không thể.

Cuộc đời là vô tận nhưng luôn có những điểm dừng hạnh phúc nếu chúng ta nhận ra.

Sống theo quy luật 80/20

Trong kinh doanh, có một quy luật là 20% nhân viên bán hàng tạo ra 80% doanh số; hoặc là 80% những rắc rối, kiện cáo được tập trung ở khoảng 20% khách hàng mà thôi.

Cũng không có gì khác biệt khi bạn thử áp dụng quy luật này vào cuộc sống hàng ngày.

Trước hết, hãy xác định 20% các vấn đề, các rắc rối đả tạo ra 80% căng thẳng mà bạn đang gặp phải và hảy tập trung giải quyết 20% các vấn đề này. Bạn sẽ bất ngờ trước những kết quả mà mình có được.

Xác định rõ ràng những rắc rối mà mình gặp phải và có những phương pháp riêng đối với từng trường hợp là cách giải quyết vấn đề nhanh và hiệu quả nhất.

Trích từ “Điều kỳ diệu của thái độ sống” – Mac Anderson

Hiểu rỏ chính mình

“Bạn sẽ nhận rõ mọi điều khi biết nhìn sâu vào trong trái tim mình.”

Để sống trong thanh thản, chúng ta cần là con người thật của mình. Nói cách khác, chúng ta nên xác định rõ điều gì khiến mình yêu thích và những công việc nào cho phép mình theo đuổi những đam mê.

Đã có nhiều người phải chịu đựng cả đời vì làm công việc mình chán ghét. Họ tỏ ra không hài lòng với công việc của mình, nhưng lại ngại không dám thay đổi hoặc muốn thay đổi nhưng không xác định được bản thân mình thích điều gì. Cuối cùng họ chấp nhận cam chịu và mãi mãi không biết được sở thích riêng của mình là gì.

Bạn có nghĩ rằng, yêu thích công việc là một trong những yếu tố duy trì thái độ tích cực?

Chúng ta không thể đánh lừa lòng đam mê của mình. Đam mê là nguồn cảm hứng giúp chúng ta bay bổng với những khát vọng và tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống.

Để yêu thích công việc của mình, điều trước tiên chúng ta cần làm là tự khám phá bản thân, đơn giản là để biết rõ những gì chúng ta muốn làm. Mỗi chúng ta đều có năng lực và các mối quan tâm riêng. Thách thức lớn nhất là làm sao kết nối năng lực ấy với các cơ hội nghề nghiệp, vì nó sẻ giúp chúng ta phát huy hết khả năng của bản thân. Điều này không dễ dàng, và đôi khi chúng ta chỉ tìm thấy được sau hàng loạt những quá trình “thử sai”.

John James Audubon là một điển hình, ông từng tham gia vào ngành kinh doanh trong một thời gian dài nhưng không gặt hái được thành công. Ông liên tiếp gặp những thất bại dù đã cố gắng thay đổi các phương thức cũng như mặt hàng kinh doanh.

Cuối cùng ông quyết định phải thay đổi.

Ông nhận ra rằng mình không có “khiếu” làm kinh doanh, nhưng ông lại là một họa sĩ tài năng, ông thích đi đây đó, hòa mình với cảnh trí tuyệt vời của thiên nhiên. Chính việc phát hiện ra lòng đam mê này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của ông.

Ông đi du lịch khắp nơi và vẽ các loài chim. Những tác phẩm của ông được tập hợp trong cuốn “Audubon’s Birds of America” (Các loài chim ở Mỹ). Cuốn sách đã đưa ông vào hàng ngũ những nghệ sĩ tên tuổi nhất trong làng nghệ thuật thể hiện thế giới hoang dã. Quan trọng hơn, công việc này khiến ông hạnh phúc và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mà ông đã cất công tìm kiếm suốt quãng đời trước đó.

Làm cách nào chúng ta có thể tìm thấy được ý nghĩa cuộc đời mình?

Không dễ trả lời câu hỏi này, nhưng có hai bí quyết bạn có thể tham khảo:

1- Khám phá thiên hướng của mình

Mỗi chúng ta là một thực thể khác biệt, sở hữu một thiên hướng riêng. Hãy lập một danh sách những điểm mạnh và nhửng điểm yếu của bạn. Tiếp theo sau là nhờ một người đáng tin cậy nào đó, một người bạn, hay một thành viên trong gia đình góp ý cho bạn. Bằng cách đó, bạn sẽ có được cái nhìn thực tiễn về thiên hướng của mình.

2- Xác định những đam mê

Xem xét những điều khiến bạn đam mê và có thể sống hết mình với nó. Hãy kiên nhẫn vì có thể bạn phải mất một thời gian khá lâu để nhận ra sở thích đích thực của mình.

Trích từ “Điều kỳ diệu của thái độ sống” – Mac Anderson

Biết đủ trong cuộc sống

Khác biệt duy nhất giữa việc thấy cần có thêm và thấy đủ trong cuộc sống chính là thái độ của bạn. Vào bất cứ lúc nào, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bạn luôn có quyền lựa chọn quyết định mình đã có đủ những thứ mình cần.

Luôn khao khát có thêm nhiều thứ cuối cùng sẽ chỉ nhấn bạn sâu hơn vào cảm giác vỡ mộng đau đớn, tuyệt vọng và bất lực. Trong khi đó, biết thế nào là đủ sẽ giúp bạn có được tâm trạng bình yên, tích cực và đầy tinh thần làm việc.

Hãy tưởng tượng về cảm giác thoải mái tột cùng sẽ như thế nào khi bạn đột nhiên có tất cả những thứ mình cần. Bạn cần hiểu rằng, sự thoải mái đó có thể đến ngay lúc này, ngay khoảnh khắc này chỉ cần bạn tự cho phép mình nghĩ mọi việc như thế đã là đủ.

Điều đó chẳng làm bạn tốn kém chút nào và tự cho mình là đủ cũng sẽ không ngăn cản bạn tạo thêm của cải trong cuộc sống cho mình.

Trong thực tiễn, nó còn giúp thả lỏng sức sáng tạo, nâng cao hiệu quả làm việc của bạn lên mức cao nhất. Khi bạn bứt được mình khỏi tâm trạng thiếu thốn và hạn chế, những điều tuyệt diệu sẽ đến với bạn.

Biết thế nào là đủ, mọi dằn vặt của bạn sẽ bay biến và thay vào đó là vô số cơ hội để có được niềm vui sống thực sự. Hãy quan niệm như thế ngay bây giờ đi, bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp và giàu có chân thực mà nó mang lại.

Đỗ Dương (Theo Greatday) – Vietmaisau

Từ bỏ để làm lại từ đầu

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo, nơi mà người nông dân quanh năm lam lũ “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” để kiếm từng hạt gạo. Cuộc sống khổ cực, các bậc cha mẹ đặt hết niềm tin vào tương lai của con cái.

An phận

Bố mẹ tôi là giáo viên cấp III. Ngay từ nhỏ, bố mẹ đã định hướng con đường nghề nghiệp của tôi sau này. Tôi chỉ biết nghe theo và rất ít khi phản đối. Nhiệm vụ của tôi mỗi ngày là học, học và học, ít khi được đi chơi thoải mái như những đứa bạn cùng trang lứa khác. Hồi còn bé, tôi cũng thích đi thả diều, tắm sông, chăn bò trên bãi cỏ với lũ trẻ… nhưng những chuyện ấy thật hiếm có, bố mẹ đều hạn chế để tôi tập trung vào việc học.

Rồi chặng đường bước ngoặt của tôi đã đến. Việc chọn lựa trường đại học được bố mẹ tôi bàn bạc, lên kế hoạch rõ ràng. Tôi thích ngành xã hội nhưng mẹ tôi lại nói: “Học mấy ngành xã hội sau này thất nghiệp, lương không đủ sống đâu con ạ”. Rồi bố mẹ bảo tôi đăng ký thi vào một trường đại học khối A, không quên khuyến khích: “Con chỉ việc thi cho đậu, còn đầu ra sau này bố mẹ sẽ lo”.

Tôi được biết bố mẹ có quen với một người đang làm việc trong ngành tôi thi và người đó hứa sau này sẽ đưa tôi vào làm việc. Tôi rất muốn nói với bố mẹ rằng con không thích ngành này, nhưng nỗi sợ làm phật ý song thân đã khiến tôi im lặng. Tôi đã vượt qua kỳ thi đại học với số điểm vừa đủ đậu và thở dài vì đã hoàn thành ước nguyện của bố mẹ.

Tôi rời gia đình, vác balô lên đường nhập học. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi, cho đến khi tôi bước vào năm 2. Cảm thấy ngày càng không phù hợp với chuyên ngành đang học, tôi thấy mình mất phương hướng. Nhiều lần tôi muốn gọi điện về cho bố mẹ mong nhận được một lời khuyên để tìm lại cảm giác thăng bằng và muốn thú thật với bố mẹ là “Con không phù hợp với ngành đang học”, nhưng bao nhiêu lần định nói lại thôi.

Càng suy nghĩ tôi càng thấy hối hận vì lúc trước đã không lựa chọn hướng đi cho tương lai một cách cẩn thận. Nếu bỏ cuộc thì bao nhiêu công sức và tiền bạc mà bố mẹ dồn lại để nuôi mình ăn học sẽ đổ sông đổ biển. Ở quê, bố mẹ cứ nghĩ con mình đang học tập chăm chỉ trong thành phố, không biết đứa con cưng được họ đặt trọn niềm tin đang lâm vào khủng hoảng, hằng ngày không lên giảng đường mà giam mình trong phòng.

Vì không đi học đầy đủ nên cuối học kỳ đó điểm của tôi rất thấp, nợ nhiều môn. Tinh thần của tôi lúc này suy sụp thật sự, nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả.

“Liều”!

Đang lúc chới với, tôi được gặp một người thầy, vị ân nhân đã chỉ cho tôi lối thoát ra cơn khủng hoảng. Hôm đó, thầy nói chuyện với chúng tôi nhiều lắm. Thầy bảo “nếu các em không thích ngành của mình thì hãy chuyển ngành hoặc đi học cái khác. Muộn còn hơn không”. Tôi có trao đổi với thầy về trường hợp của mình. Thầy nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi và bảo: “Hãy làm những gì mà em yêu thích”.

Như được tiếp thêm sức mạnh, tôi quyết định gọi điện về cho bố mẹ và thú thật là sẽ bỏ ngành đang học. Tất nhiên là bố mẹ phản đối dữ dội, gọi điện cho tôi liên tục. Mỗi lần gọi vào mẹ lại khóc sụt sùi làm tôi cũng ứa nước mắt. Thuyết phục không được, họ chọn giải pháp “án binh bất động” để mặc tôi giải quyết mọi chuyện. Tôi cố nén nỗi đau sang một bên và tập trung vào ôn thi. Mùa thi năm sau tôi vui mừng vì đã đậu vào ngành mình yêu thích.

Hiện tôi là một sinh viên sắp ra trường và có thành tích học tập khá tốt. Cho đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy mình liều khi bỏ qua mọi lời cản ngăn của gia đình, theo học chuyên ngành mình yêu thích. Nhưng nếu ngày ấy không liều thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ chìm trong bế tắc. Tôi thầm cảm ơn người thầy năm xưa đã cho tôi một lời khuyên quý giá.

Đức Nghỉa (Thủ Đức, TP.HCM) – Tuổi Trẻ Online

Hạnh phúc nơi đâu ?

Ai cũng có hạnh phúc, hạnh phúc luôn đến với mọi người, trừ những người không biết cảm nhận và đón lấy nó mà thôi. Cuộc sống luôn đầy những khó khăn, vất vả. Nếu ai cũng nhìn quanh, than thở, nhìn đời bằng đôi mắt bi quan thì chắc chắn sẽ không bao giờ tìm thấy được hạnh phúc.

Sao chúng ta không biết chấp nhận, đừng đòi hỏi quá nhiều mà hãy tìm cách vượt qua những khó khăn?

Trong thời buổi hiện nay, có phải kiếm được nhiều tiền là hạnh phúc? Để có nhiều tiền, nhiều người phải trả một giá rất đắt, phải làm những công việc mà bản thân không thích, phải khom lưng – mỏi gối, thế thì hạnh phúc ở đâu? Tìm thấy niềm vui trong công việc, kiếm tiền bằng chính bàn tay và khối óc của chính mình. Sử dụng những đồng tiền kiếm được hợp lý, có ý nghĩa, đó mới là hạnh phúc.

Trong tình yêu cũng vậy, nếu chúng ta biết hài lòng với thực tại thì mới hạnh phúc. Ta hãy đơn giản vấn đề là người yêu ta cũng là con người bằng xương, bằng thịt. Ông bà xưa có câu “nhân vô thập toàn”. Vì vậy mỗi người đều có những mặt ưu lẫn khuyết điểm. Nếu biết nhìn nhận những ưu điểm và gói gọn những khuyết điểm của cô ấy (anh ấy) thì ta cứ loay hoay tìm và tìm mãi mà vẫn không có ai có thể cùng nắm tay đi hết cuộc đời còn lại.

Hãy dừng lại ở một bến bờ mà ta cảm thấy bình an, thoải mái còn hơn là cứ trôi vật vờ như những thanh củi trong dòng nước để đi tìm kiếm cái mà ta gọi là “hạnh phúc”.

Cuộc sống trở nên phức tạp là do ta kỳ vọng ở nó quá nhiều. Nhưng thực tế, khi chạm tới nó ta thấy những điều kỳ vọng là viễn vông, lúc đó sinh ra thất vọng. Nên biết mình là ai, ở đâu, và đơn giản mọi vấn đề. Chỉ có như thế, bạn mới hạnh phúc.

Nguồn : Hạt Giống Tâm Hồn

Page 1 of 41234