Archive for the ‘Rèn ý chí’ Category

Thoát khỏi tâm trạng xấu khi làm việc

Một cuộc điều tra của đại hoc Inylos- Mỹ cho thấy, tâm trạng mệt mỏi, tức giận khi làm việc chiếm đến 1/3 thời gian. Để giảm bớt tình tạng trên, hãy cùng tham khảo 8 cách dưới đây:..

Xả giận khi muốn

Đôi khi cách tốt nhất để thoát khỏi tâm trạng bực bội khó chịu là hãy xả chúng khỏi đầu bạn, đừng nên kìm chế chúng, 3-5 phút cho việc này cũng là quá đủ. Nhưng cần xác định rõ ranh giới khi hành động như khóc khi văn phòng không có người hoặc đập ghế, khua chân múa tay…

Cố tỏ ra vui vẻ

Đôi khi điều này khiến tâm trạng tồi tệ của bạn dần biến mất. Khi không thể tiếp tục chịu đựng hãy thực hiện một vài động tác thể dục, hít sâu hay gọi một cuộc điện thoại và cười lớn trong 3 phút.

Nhanh chóng bước vào công việc

Khi việc không mấy vui vẻ tìm đến bạn, hãy thử gượng mình vào công việc dù không được chú tâm lắm nhưng giúp đỡ đồng nghiệp, điều buồn bực sẽ nhanh chóng qua đi.

Nhớ lại kí ức vui vẻ

Những kí ức tốt đẹp là liều thuốc điều trị tâm trạng xấu hiệu quả nhất. Nhớ lại lời khen mà đồng nghiệp, cấp trên dành cho bạn, điều đó thật tuyệt vời và rất đáng tự hào!

Tạm thời quên đi công việc

Khi sự bận rộn khiến bạn không có cả thời gian nghỉ ngơi hay riêng tư, thử gác lại mọi việc giải tỏa áp lực căng thẳng từ công việc và dành khoảng trống giúp bạn được thư giãn.

Duy trì và bổ sung nước

Căng thẳng đến mức không phân biệt được mọi việc, bắt đầu thư giãn bằng việc nhâm nhi một tách trà, mùi hương của trà sẽ giúp bạn giảm bớt áp lực. Mỗi ngày bổ sung cho cơ thể 8 cốc nước sẽ giúp cơ thể được giải độc, đừng chỉ uống nước khi thấy khát.

Ngâm nga ca khúc bạn yêu thích

Rất nhiều tài liệu đã chứng minh, âm nhạc rất hiệu quả trong việc giải tỏa tâm trạng. Dành 5 phút để ngâm nga ca khúc mình yêu thích giúp tìm cảm giác mới. Cất cao tiếng hát nơi không người cũng là biện pháp tích cực.

Học cách thuận theo tự nhiên

Một số vấn đề vốn không có cách giải quyết tuyệt đối, dành 3-5 phút giữ mình trong yên lặng, nhắm mắt và tận hưởng điều thú vị bạn có được.

Theo RL

Khi ước mơ đủ lớn…

Ai trong chúng ta cũng muốn phác hoạ một cuộc sống tốt đẹp cho mình. Đó chính là những ước mơ của chúng ta. Ngay từ thời thơ ấu, chúng ta đã có những ước mơ.

Nhưng tiếc thay, nhiều người trong chúng ta lại đi theo con đường do người khác vạch ra, chứ không đi theo con dường riêng của mình. Chúng ta quên rằng dù con đường nào đi nữa thì nó cũng giống nhau: trên con dường đó đều có những gian nan thử thách, những giờ hạnh phúc, những lúc cô đơn, và nhiều…nhiều những trở ngại khác nữa.

Khi mơ ước của chúng ta đủ lớn, thì những trở ngaị trên con đường ta đi thật chẳng là gì cả.

Hãy nghe câu chuyện về ba người đàn ông đào đường.

Ai qua đường cũng dừng lại hỏi họ đang làm gì?

Người thứ nhất đáp:” Anh không thấy tôi đào dường à?”

Người thứ hai nói:” Tôi đang kiếm tiền để sống”

Người thứ ba trả lời với niềm vui trong khoé mắt:” Anh không thấy sao, tôi đang xây dựng đường.”

Bạn thấy đó! Chúng ta hãy để cho ước mơ của mình thành hiện thực. Chúng ta phải không ngừng phấn đấu, kiên trì và quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình, nhất là khi những người xung quanh không nhìn thấy và không hiểu điều đó.

Số tiền chúng ta kiếm được sau một ngày làm việc vất vả sẽ được sử dụng theo những cách rất khác nhau. Chỉ có một điều duy nhất mà chúng ta không thể mua được trong cuộc đời này là: thời gian.

Vì vậy, với thời gian quý báu mà chúng ta được cuộc đời ban tặng, hãy dành phần lớn để biến ước mơ thành hiện thực.

Ước mơ là sự bắt đầu của một cái gì đó cao đẹp, bắt đầu một cuộc sống có ý nghĩa!

Ai trung thành với những ước mơ của mình đều sẽ có cuộc sống rất phong phú. Chúng ta hãy sống và nuôi nấng những ước mơ của mình.

Những ai không đủ can đảm để sống và thực hiện ước mơ của mình là đang sống và đi trên con đường đầy mạo hiểm.

Trách nhiệm

Con người ngày nay đang sống như thế nào?

Họ đang cố gắng kiếm thật nhiều tiền , có người sẵn sàng làm chuyện gian ác để có tiền, và khi đã có tiền thì sao? Họ bắt đầu lao vào những cuộc hưởng thụ, ăn ngon, mặc đẹp… và có lối sống xa sỉ.

Dần dần họ sống vô trách nhiệm chỉ biết cho bản thân và không còn quan tâm đến người xung quanh, họ sẽ làm ngơ khi thấy người bị tai nạn ngoài đường mà không thèm đến giúp với một số lý do: tôi trễ giờ làm rồi, tôi phải kiếm tiền , tôi phải đi chơi với bạn bè , người yêu…vào cứu làm chi để mang họa vào thân, không may lại nói mình đụng người này nữa ,phiền phức lắm, thế là những suy nghĩ đó hình thành ,và đa số ít người chịu cứu giúp khi thấy người ta đang gặp khó khăn .

Giống như sự việc em gái bị hành hạ 16 năm, mà đến giờ mới phát hiện và cũng đề cao người đã cứu em , còn những người kia đâu, những hàng xóm biết rõ mọi việc mà để cảnh đó diễn ra suốt mười mấy năm, trái tim của họ ở đâu?

Nhìn thẳng vào xã hội ngày nay, và nhìn vào chính con tim của chúng ta, có phải chúng ta cũng đã từng làm ngơ trước biết bao cảnh khốn khó khác.

Cảnh cướp giật, cảnh bất công… Chúng ta hãy dừng lại từ đây, chúng ta hãy hun nóng trái tim đã nguội lạnh bao lâu nay, chúng ta hãy tập cho lương tâm biết cắn rứt , khi làm ngơ trước khổ đau của người khác.

Để chúng ta thoát khỏi cái tôi ích kỷ hẹp hồi của bản thân, để chúng ta can đảm đến giúp đỡ họ, dù biết rằng khi lao vào cứu giúp là biết bao phiền phức mở ra trước mắt , dù biết rằng có thể chúng ta sẽ bị trả thù khi đứng ra bênh vực người gặp áp bức và bất công, nhưng chúng ta tin rằng, sống lâu trên cõi đời này mà chẳng làm một việc gì ý nghĩa và có ích, thì cuộc sống thật vô nghĩa.

Tuy chết sớm mà mang lại hạnh phúc cho người khác,và mang theo một kho tàng vô giá thì đó là điều rất hạnh phúc.

Cái chết không là điểm dừng của con người, nhưng nó mở đầu một cuộc sống vĩnh cửu và đích thực. Nhưng để vào được ngôi nhà hạnh phúc, chúng ta phải xây dựng bằng tình yêu thương và giúp đỡ nhau trong cuộc sống trần thế.

Nhưng nếu chúng ta sống ích kỷ và chỉ biết hưởng thụ, thì cái chết chính là lúc hãi hùng khiếp sợ đối với những người đang sống như thế.

Vậy các bạn hãy thay đổi lối sống ngay từ bây giờ, hy vọng thế giới sẽ sống trong tình yêu thương với nhau.

Có những thứ không thể, nhưng yêu thương là có thể!!!…

Học để biết hay học để làm ?

Giang Phú Cường

Giám đốc Vườn Ươm Doanh nghiệp Tâm Việt

Khi còn bé chúng ta thường được ba mẹ khuyên rằng: “Con ơi cố học để biết thật nhiều, để thi tốt, để đạt điểm cao “. Ta lớn lên với tâm thế, học để lấy kiến thức là chính. Học để biết thật nhiều, nhưng học để biết liệu đã đủ, hay chăng chúng ta cần học để làm nhiều hơn.

Trong tiềm thức chúng ta đã luôn có một ý nghĩ rằng “học là để biết”. Chính vì thế mà sinh viên Việt Nam luôn được coi là biết rất nhiều. Cái gì chúng ta cũng đọc, cũng quan tâm.

Nhưng chúng ta không thật sự đi sâu vào một lĩnh vực, một vấn đề nào.Thế nên nếu hỏi thật cặn kẽ thì hóa ra ta lại chẳng biết gì. Đương nhiên không phải tất cả các bạn sinh viên đều như vậy. Những bạn mong muốn tìm hiểu sâu về vấn đề mình quan tâm, đã không biết thì thôi, đã biết thì phải hiểu thật cặn kẽ thì thường sẽ thành công trong sự nghiệp sau này.

Ví như các cụ đã bảo: Một nghề thì sống đống nghề thì chết. Hay cũng giống như việc bạn nhìn thấy người ta cắt kim cương. Kim cương là một vật thể siêu cứng, không một thứ kim loại nào có thể cắt được kim cương. Vậy người ta làm cách nào để cắt được. Rất đơn giản, người ta dùng tia laze, tia laze chính là một đại diện cho sự tập trung, và thử hỏi nếu chùm tia laze đó không tập trung vào một điểm thì liệu nó có cắt được kim cương không.

Việc học cũng vậy, nếu học dàn trải, học để biết thật nhiều thì hiệu quả sẽ không cao.Tôi không phản đối việc học để lấy kiến thức. Học để mưu cầu kiến thức là một điều hết sức hoan nghênh. Nó giúp cho bạn trở nên uyên bác, hiểu biết hơn. Nhưng liệu học để biết đã đủ hay chưa. Ngày xưa chưa có Internet chưa có công cụ tìm kiếm google thì người biết nhiều sẽ rất có lợi ích. Học không chỉ để biết, học còn để hiểu và quan trọng hơn là học để làm và làm chuyên nghiệp.

Ngày nay đang là thời đại công nghệ thông tin, khi mà lượng thông tin là bình đẳng với nhau. Ta có thể ngồi ở nhà để tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến một vấn đề nào đó ta quan tâm.Ta có thể giao tiếp với những chuyên gia cách chúng ta hàng ngàn cây số. Ta có thể tiếp cận lượng kiến thức khổng lồ trên mạng. Khi đó điều gì sẽ xảy ra. Liệu trí nhớ của ta có thể hơn được một công cụ tìm kiếm như Google. Khi mà lượng thông tin được tiếp cận một cách dễ dàng thì chúng không còn tạo nên sự cạnh tranh nữa. Con người không thể hơn nhau bởi thông tin và kiến thức họ biết nữa, họ chỉ có thể hơn nhau bởi kỹ năng tra cứu thông tin mà thôi.

Một điều nữa mà chúng ta phải công nhận rằng, xã hội không dùng được kiến thức trong đầu chúng ta, chỉ khi nào ta biến kiến thức đó thành sản phẩm dùng được thì khi đó kiến thức mới thực sự có giá trị. Nhiều người khoe rằng ta rất giỏi, ta biết rất nhiều, ta sẽ làm thay đổi cả thế giới. Nhưng chỉ khi nào chúng ta đem áp dụng những kiến thức đó vào trong thực tế cuộc sống hay trong công việc của chúng ta thì ta mới thấy được giá trị thực sự của nó. Chúng ta cũng thấy rằng trong xã hội có nhiều người rất có tiềm năng, nhưng xã hội không cần tiềm năng mà cần những người làm được việc. Tiềm năng mà không được phát huy đúng lúc, đúng chỗ thì cũng sẽ bị phí phạm. Một hành động còn hơn một đống lời bàn, một hành động bằng mười suy nghĩ.

Vậy điều quan trọng nhất để tạo nên lợi thế cạnh tranh chính là thay đổi tư duy.Từ việc nghĩ rằng học để biết, học để thi chuyển sang cách nghĩ học là để làm.

Khi ta tư duy học để làm thì ta sẽ biết học trọng tâm vào cái gì. Cái gì xã hội thật sự cần. Ta sẽ biết được cái gì bắt buộc phải học, cái gì cần học, cái gì nên học. Khi đó ta sẽ tìm được điểm giao nhau giữa những cái ta học và những cái xã hội cần. Điều đó cũng giống như đường cung và cầu trong kinh tế học. Khi ta học đúng cái xã hội cần thì ta sẽ thành công. Khi tư duy học để làm, ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến việc trau dồi kỹ năng. Ví dụ như rất nhiều người cảm thấy lúng túng khi phải trình bày một đề tài hay một dự án. Công việc chuẩn bị rất công phu, đề án làm rất hoàn thiện nhưng không thể diễn tả hết được điểm tốt, điểm khác biệt của đề án và dẫn tới việc không thuyết phục được người khác ủng hộ đề án.

Khi ta tư duy học để làm ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến kinh nghiệm thực tế thay vì lý thuyết đơn thuần. Các bạn sinh viên sẽ đi làm thêm để có được nhiều kinh nghiệm hơn, tự tin hơn, giao tiếp giỏi hơn.Và khi đó tự các bạn đã làm thu hẹp khoảng cách giữa những cái biết và những cái làm được.

Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đấy, học để biết thì biết rất nhiều, học để thi thì kết quả thi sẽ tốt, học để làm thì sẽ có khả năng làm việc tốt, sẽ thích ứng nhanh với môi trường làm việc sau này.

Nguồn Chungta.net

Hãy nhìn thấy……. và hãy tự hỏi mình!

Cuộc sống thật không đơn giản chút nào.

Nó không phải là một giấc mộng êm ả, càng không giống những điều hoang đường trong cổ tích. Cuộc sống đòi hỏi con người ta phải đối mặt với sự thật, đối mặt với dư luận, đối mặt với những điều bạn căm ghét, ghê sợ, thậm chí là căm thù.

Còn rất nhiều điều đang chờ đợi bạn trong cuộc sống.

Bạn không thể thống kê được mình đã mỉm cười bao nhiêu lần, hạnh phúc bao nhiêu lần. Bao nhiêu lần bạn phải nhíu mày suy nghĩ và cả bao nhiêu lần nhỏ lệ cho đến cuối đời mình. Cuộc sống đem lại cho ta nhiều thứ, cơ hội, tình yêu, hi vọng, của cải, gia đình… nhưng nó cũng đánh mất của con người ta không ít.

Bạn phải chấp nhận nó, đối mặt và vượt qua nó.Cuộc sống không cho phép bạn yếu đuối, tự ti và buông xuôi.

Hôm nay, bạn thất vọng vì bài kiểm tra bị điểm kém, một chiếc xe quẹt vào chân bạn cho dù bạn đi bộ và bạn đi về phía phải. Tệ hại hơn, bạn thất tình. Nói tóm lại, ngày hôm đó bạn “đen khủng khiếp”. Bạn sẽ làm gì? Một số coi đó là ngày tận thế. Vài người vò đầu bứt tóc và tự huyễn hoặc mình với điệp khúc “giá mà”. Giá mà tôi đừng ra đường…Vậy đôi chân bạn sinh ra là để làm gì. Giá mà tôi không yêu cô ấy. Nực cười. Bạn có trái tim và nó phải rung động. Giá mà tôi đã siêng năng hơn với môn học chết tiệt đó. Muộn rồi. Hãy nói: “Lần sau…”. Vâng, tôi sẽ chọn từ lần sau. Nó sẽ không bao giờ là muộn.

Cuộc đời bạn không phải là một phút bồng bột thiếu suy nghĩ. Cuộc đời bạn là một công trình kì vĩ. Ai đã “khánh thành” ra bạn? Ai đã “nâng ly” trong ngày bạn “thôi nôi”? Ai cho bạn những bài hát ru? Ai nâng đỡ bạn lúc 9 tháng tuổi? Ai đã dạy dỗ bạn từ tấm bé? Ai cho bạn biết phép tính “1+1=2″? Và những bài học ở giảng đường chuyên nghiệp.

Bạn có thống kê hết những gì bạn đã nhận được từ cuộc đời này không?

Có một thứ mà bạn đã nhận ở cuộc đời này mà bạn không biết. Đó là thử thách. Thứ mà bạn cho là “vận đen”.

Một thủy thủ tài giỏi không phải là người suốt đời khám phá những bến bờ êm đềm, thanh tịnh. Họ phải lao vào những con sóng dữ dội. Họ không ngại những đàn cá mập, những trận giông tố. Cô-lôm-bô không tìm ra châu Mỹ trên một chiếc phi cơ dành cho George Bush. Nước Nhật không thể xuất khẩu những cơn động đất được…

Vậy phải chăng “thử thách” là chiếc nôi sinh ra những anh hùng, những tấm gương quả cảm và thậm chí là nhân tài kiệt xuất.

Bạn cho là cuộc sống không công bằng ư? Này nhé. Tạo hóa cho mỗi người hai mươi bốn giờ một ngày. Anh công nhân lao động hăng say trên công trường. Người họa sĩ mải miết cùng nét cọ trên bức tranh tâm đắc của mình. Thầy tôi vẫn tận tụy truyền đạt tri thức tới những sinh viên. Các cậu bạn của tôi kiên trì với từng phép toán hóc búa.

Vậy bạn làm gì? Bạn ngồi than vãn ư. Bạn ngồi kể lể những khó khăn đã gặp ư. Bạn đừng tưởng bạn là người bất hạnh nhất trần đời này. Hãy nhìn những vận động viên dự Paragame, những học sinh tại trường Nguyễn Đình Chiểu…

Bạn cảm nhận được gì? Bạn hơn họ một cái chân, một bàn tay, hai con mắt. Và trong lúc các vận động viên gồng mình trên đường đua, các trò khiếm thị đánh vật với từng con chữ nổi thì bạn hèn nhát, quỳ gối trước cuộc đời.

Vậy bạn, tôi và tất cả chúng ta cần phải làm gì, thái độ với cuộc đời này thế nào? Câu hỏi này dành cho tất cả chúng ta. Hãy tự trả lời câu hỏi này một cách tích cực để mỗi chúng ta có thể tự hào đứng trên đỉnh của hạnh phúc và sự thành công.

Ngày tuyệt vời nhất của tôi.

Hôm nay, khi thức dậy, tôi chợt nhận ra rằng đây là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.

Đã từng có những ngày tôi tự hỏi tôi có làm được điều gì tốt đẹp vào ngày hôm ấy không. Và nếu có tôi sẽ ăn mừng.Hôm nay, tôi sẽ ăn mừng vì tôi đã có một cuộc đời không thể tin được: những thành quả, những hạnh phúc và cả những khó khăn bởi chúng đã làm cho tôi mạnh mẽ hơn lên.

Hôm nay, tôi sẽ sống với cái đầu ngẩng cao và một con tim hạnh phúc. Tôi sẽ ngạc nhiên vì những món quà xem ra giản dị của thiên nhiên: hạt sương mai, ánh nắng, những đám mây, cây cối, hoa lá, chim chóc.

Hôm nay, tôi sẽ để ý không bỏ sót một tạo vật nào. Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ niềm hứng thú cuộc đời với những người khác. Tôi sẽ làm cho ai đó mỉm cười. Tôi sẽ chịu khó thực hiện một hành động dễ mến đối với một người nào đó mà thậm chí tôi không hề quen biết.

Hôm nay, tôi sẽ tặng một lời khen chân thành đối với ai đang nản lòng. Tôi sẽ nói với một đứa trẻ rằng cháu đặc biệt biết bao và tôi sẽ nói với người tôi yêu thương rằng tôi quan tâm sâu sắc đến người ấy dường nào và người ấy có ý nghĩa đối với tôi nhiều vô kể.

Hôm nay là ngày tôi sẽ từ bỏ sự lo lắng về những gì tôi không có và biết ơn về tất cả những điều kỳ diệu cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ rằng lo lắng chỉ làm mất thời giờ mà thôi.

Và đêm nay, trước khi ngủ, tôi sẽ đi ra cửa và ngước nhìn bầu trời. Tôi sẽ đứng lặng người vì vẻ đẹp của các vì tinh tú, vầng trăng và tôi sẽ ca ngợi trời đất vì những báu vật đẹp lộng lẫy này.

Khi ngày đang dần kết thúc và tôi ngả đầu xuống gối, tôi sẽ cám ơn tất cả về cái ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi. Tôi sẽ ngủ giấc ngủ của một đứa trẻ no sữa, lòng tràn ngập hy vọng bởi tôi biết ngày mai cũng sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.

Sự cố gắng

Sống trong thời đại công nghệ phát triển, hầu như lớp trẻ đều được tiếp xúc với công nghệ, khoa học kỹ thuật tiên tiến, được hưởng thụ các thành tựu đó một cách dễ dàng khiến người ta quên hẳn công lao và sự cố gắng của thế hệ đi trước. Do đó, từ “cố gắng” đối với một bộ phận người không còn ý nghĩa nữa. Vì vậy, khi va chạm với cuộc sống, họ thất vọng và hay phàn nàn, đầu hàng trước nghịch cảnh, đổ lỗi cho số kiếp…Ở đây, tôi muốn nói đến mặt thực của cuộc đời với những quy luật khắc khe của nó, những quy luật sắt mà ai muốn sống cuộc đời đáng sống cần phải thấu hiểu và tuân thủ: quy luật đấu tranh, luật nhân quả, luật phủ định…nhưng nói chung có thể tóm lại các quy luật nêu trên thành một quy luật chung, đó là “Sự cố gắng”.

Loài người tiến bộ bởi đã hành động theo lề luật đó! Đời sống văn minh hiện nay là kết quả của bao nhiêu cố gắng liên tiếp của nhiều thế hệ.

Cố gắng để chinh phục thiên nhiên Thiên nhiên không làm quà cho chúng món gì cả! Đất sẵn có, giống sẵn có, song ta phải cày cấy, gặt…xay giã… mới có cơm ăn. Kim cương có sẵn dưới lòng đất, song khi trở thành hạt kim cương lóng lánh, chiếu ngời phải nhờ con người cố gắng mài giũa…

Cố gắng chinh phục lấy mình Đó là danh dự của con người. Biết cố gắng là dấu hiệu để phân biệt con người với các loài động vật khác. Muốn kìm nén thú tính, cưỡng lại những dục vọng, tẩy trừ những thói hư tật xấu, rèn luyện nết tốt, không phải như nhổ cây cỏ, nhổ tận gốc một lần là tuyệt trừ, Mà những thói xấu ấy nó sẽ quay trở lại tìm ta, chúng ta phải luôn cố gắng đánh đuổi chúng suốt đời mới mong giữ được phần thắng.

Cố gắng chinh phục cuộc đời.Không ai có thể làm nên một sự nghiệp trong nháy mắt hay do sự may mắn. Những doanh nhân, nhà khoa học khi ta thấy họ ung dung, tự tại trong thành công. Có khi nào ta hình dung được những giây phút họ đăm chiêu, lo âu, suy nghĩ đối đầu với những thử thách trong công việc của họ? Thông thường ta chỉ thấy cái kết quả họ đang hưởng, ít khi chịu thấy những cố gắng họ đã trải qua.

Cố gắng đạt và bảo vệ hạnh phúc. Không nên hiểu hạnh phúc theo nghĩa thụ động. Chỉ có ta mới có thể tạo hạnh phúc cho chúng ta và phải luôn cố gắng bảo vệ hạnh phúc ấy! Ví như, hạnh phúc gia đình- nhiều người chỉ biết cố gắng đạt được tình yêu thôi, không cần chăm sóc tình yêu ấy nữa. Cho đến khi những bất hoà đầu tiên xảy ra mới hiểu được cần cố gắng để tìm hiểu, nuôi nấng tình yêu…thì đã muộn.

Cố gắng giữ gìn sự sống. Chúng ta sống vui vẻ là khi chúng ta có đủ sinh lực để hưởng thụ những thành quả cuộc sống mang lại. Cho nên, chống lại bệnh tật, chống lại tuổi già là là cuộc chiến đòi hỏi chúng ta phải cố gắng cả đời. Nếu có ngày chúng ta kiệt sức, không thể chiến đấu được nữa, ấy cũng là ngày cùng của chúng ta.

Vậy nên, bạn ơi! Hãy cố gắng hết sức khi còn có thể. Nếu đã cố gắng hết sức mà vẫn chưa đạt được nguyện vọng thì ta cũng không có gì hối tiếc, vì ta đã sống hết mình, cố gắng hết mình. Song, muôn đời vẫn tồn tại một chân lý: Chúng ta đã làm như thế nào, sẽ gặt hái được kết quả như thế ấy.

Chúc các bạn đạt nhiều thành quả to lớn từ trong sự cố gắng của mình.

Nếu chỉ còn một ngày để sống

Đã bao giờ bạn tự hỏi mình rằng nếu chỉ còn một ngày để sống thì bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ nghĩ về điều gì? Bạn muốn điều gì???….

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, người đưa tôi về đến quê nhà.Để tôi thăm làng xưa nguồn cội, cho tôi mơ, mơ tiếng Mẹ Cha.”…. một mong ước thật giản dị của những người con xa quê muốn tìm về với cội nguồn quê cha, muốn về với mái ấm gia đình và để được sống trong tình yêu thương, vòng tay che chở của những người thân….

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, người cho tôi một khúc kinh cầu.
Người tôi thương êm ấm môi cười, cho con tôi bước đời yên vui.”…. mong ước của người chồng cho người vợ yêu thương được hạnh phúc, của một người cha mong cho đứa con thơ có một cuộc đời bình an….

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta trả ơn cuộc đời.
Làm sao ta đền đáp bao người, nâng ta lên qua bước đời chênh vênh.”…. trong suốt cả cuộc đời chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nhiều người trở thành những người bạn thân thiết, nhiều người lại là những đồng nghiệp tuyệt vời, cũng có những người không đi chung con đường với ta… có những người bạn sẽ luôn giúp đỡ ta, nâng đỡ cho bước chân ta trên suốt chặng đường đời đầy chông gai… vậy hãy sống thật tốt, hãy mở lòng ra để quan tâm đến mọi người, đến bạn bè mình bạn nhé. đừng sống thờ ơ và khép kín lòng mình

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta chuộc hết lỗi lầm.
Làm sao ta thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông.”…. trong suốt cuộc đời này, không ai trong chúng ta có thể khẳng định rằng mình không hề có sai lầm, không hề mắc lỗi. khi bé mỗi lần mắc lỗi ta sẽ được cha mẹ bảo ban, dạy dỗ. Từng ngày trôi qua, mỗi người lại lớn dần lên. ra ngoài cuộc sống, tiếp xúc nhiều người, sẽ có những lỗi lầm nhỏ nhặt mà mọi người có thể tha thứ nhưng cũng có những sai lầm lớn lao mà không bao giờ có thể nói câu “giá như…” được. đến lúc đó cuộc sống sẽ chỉ là chuỗi ngày ân hận và dằn vặt… vì thế bạn ạ, hãy sống hết mình, sống sao cho thật tốt để một ngày kia khi nhìn lại cuộc đời mình bạn sẽ không phải ân hận và tiếc nuối điều gì.

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, muộn màng không lời hối lỗi chân thành.
Buồn vì ai? Ta làm ai buồn? Xin bao dung tha thứ vì nhau. “…. một lời xin lỗi chân thành, một tấm lòng vị tha… tha thứ luôn làm cho tâm hồn mình thanh thản vì thế hãy để cuộc sống của chúng ta luôn được sống trong tình thương và lòng vị tha bạn nhé.

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp.
Phải chăng ta có lúc vội vàng, nên ra đi chưa được bình an.”…. dù cuộc sống có đôi lúc không được như ý muốn của ta nhưng đừng bao giờ để bi quan và chán nản giam cầm con người bạn ở trong đáy sâu của tăm tối, sẽ không bao giờ bạn có thể nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời đâu. Vì thế hãy biết trân trọng và hãy sống thật chậm để tận hưởng từng giây phút của cuộc sống nhé. cuộc đời không cho ai được cơ hội thứ hai bao giờ đâu

“Cho tôi như bóng mây, lang thang qua cõi này .
Cho tôi được ngắm sao trên trời, giữa hương đồng cỏ nội.
Cho tôi như khúc ca, bay đi xa rất xa.
Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người.
Cho tôi được sống trong tim người, bằng những lời ca”….

Những lời nguyện cầu này cũng như lời kết cho tất cả nguyện ước của chúng ta. Trong suốt cả cuộc đời luôn mong cuộc sống được bình an, tâm hồn luôn được thanh thản. Khúc ca này cũng thay cho lời chúc của tôi đến tất cả mọi người, mẹ, những người thân trong gia đình, người yêu của tôi, các bạn, và cả những người tôi chưa quen… chúc mọi người một năm mới thật bình an và hạnh phúc!

Những khẳng định tích cực về sự thành đạt.

Bạn hãy viết lời khẳng định sau đây và đặt ở nơi làm việc để bạn có thể trông thấy hàng ngày:

” Công việc của tôi là một nơi bình an. Tôi đặt tình yêu vào từng công việc mình làm, và công việc đem lại cho tôi cảm giác ấm áp, dễ chịu. Tôi luôn được thanh thản!”

” Mỗi sáng thức dậy, tôi đều chuẩn bị để sống một ngày thật tuyệt. Sự chuẩn bị tích cực sẽ giúp thu hút những điều tốt đẹp đến với tôi.”

” Tôi tin rằng chúng ta gặp nhau là để làm cho nhau hạnh phúc và thành công. Tôi phản ánh niềm tin này vào cách cư xử hàng ngày.”

” Tôi biết rằng một khi đã cố gắng hết mình trong công việc thì chắc chắn tôi sẽ được tưởng thưởng xứng đáng.”

” Công việc đang làm giúp tôi khơi dậy những khả năng tiềm ẩn của mình, và tôi thành công trong mọi việc mình làm.”

” Với tôi, cơ hội luôn hiện diện khắp nơi, và tôi có quyền lựa chọn.”

Khẳng định tích cực về sự sáng tạo.

” Chìa khoá của sự sáng tạo là biết rằng chính những suy nghĩ trong hiện tại sẽ tạo ra cuộc sống cho bạn. Và đó chính là quan điểm sống của tôi.”

” Trái tim là trung tâm điều khiển mọi suy nghĩ của tôi. Tôi lắng nghe và làm theo những gì trái tim mách bảo”

“Cuộc sống vốn không chậm chạp, uể oải hay nhàm chán, vì mỗi phút giây đều mới mẻ và rạng ngời sức sống”

” Tôi tin vào những việc mình làm và tôi hài lòng về những gì mình đạt được”

” Mỗi ngày tôi luôn tạo ra một điều gì đó mới mẻ hoặc ít nhất là khác biệt so với những ngày đã qua”

Page 1 of 512345