Bi kịch của cô gái chấp nhận kiếp chồng chung vì… cuồng yêu

Thật sự em lúc này chỉ là gánh nặng cho anh, em chỉ có thể lo cho con, dù yêu anh nhưng em vẫn viết đơn ly hôn anh cũng ký (sau này anh nói do nhà em coi thường anh nên anh ký dù cũng còn yêu em) và chúng em ly dị.

Gia đình em thấy anh bất tài đã ngoài ba mươi còn không biết suy nghĩ, em thì mới hai mươi, nên kêu em ly dị một mình nuôi con. Thật sự em lúc này chỉ là gánh nặng cho anh, em chỉ có thể lo cho con, dù yêu anh nhưng em vẫn viết đơn ly hôn anh cũng ký (sau này anh nói do nhà em coi thường anh nên anh ký dù cũng còn yêu em) và chúng em ly dị.

Hai đứa làm công nhân và ở trọ được hai năm thì anh ly hôn và thêm hai năm nữa em muốn ổn định cuộc sống và có con nên bảo anh cưới em, mâu thuẫn bắt đầu xảy ra khi gia đình em không thích anh vì lúc cưới làm rất gấp chỉ trong vòng một tháng và hơi qua loa vì anh không có tiền, mà tiền đều mẹ anh chi trả, chỉ có 30 triệu cho cái đám cưới đó mà nhà em lại đòi hỏi đủ thứ.

Nhà anh ở xa, nhà em ở thành phố có điều kiện nên lúc sinh, em ở cữ nhà em,lúc này bắt đầu xung đột, vì trước sanh em đã đưa anh số tiền mà em tính sau sanh sẽ dùng để anh trả nợ và ổn định chỗ làm, (em nói anh trốn nợ tìm việc mới lo con, anh không chịu) ai ngờ anh trả nợ rồi lại nghỉ làm, rồi lúc sanh tuy anh tận tình chăm sóc em nhưng em thấy rất áp lực.

Trước giờ em không thích sống cùng gia đình, nhưng lúc em đang ở cữ anh lại nghỉ làm và sống không ổn định, gia đình em thấy anh bất tài đã ngoài ba mươi còn không biết suy nghĩ, em thì mới hai mươi, nên kêu em ly dị một mình nuôi con. Thật sự em lúc này chỉ là gánh nặng cho anh, em chỉ có thể lo cho con,dù yêu anh nhưng em vẫn viết đơn ly hôn (em cũng thấy mình bất lực rồi) anh cũng ký (sau này anh nói do nhà em coi thường anh nên anh ký dù cũng còn yêu em) và chúng em ly dị.

Em sống vì con, nhưng vẫn lo cho anh, sợ anh làm chuyện nông nổi nên cũng gọi điện động viên mà không gặp, vì em sợ gặp sẽ không quên được anh, và anh có bồ sau đó vài tháng, em cũng buồn nhưng không nói, em biết làm gì hơn? Con em còn nhỏ quá, em biết anh cần có nhu cầu, em thì chẳng phục vụ anh được.

Con được gần hai tuổi, em vẫn luôn nhớ về anh, em cũng tìm người khác nhưng em không muốn con em sống khổ, nó đã không cha, mẹ đi lấy chồng thì con ở với ai? Nhiều lúc nhu cầu của em lại trỗi dậy, nhưng em cũng gắng chịu, em không muốn người khác đụng vào em, em chủ động gặp anh(trước giờ anh không gặp em và con, với lại gia đình em cũng không cho). Chúng em nói chuyện đôi chút vài tiếng rồi ai về nhà nấy.

Bi kịch của cô gái chấp nhận kiếp chồng chung vì… cuồng yêu
Ảnh minh họa.

Sau đó cô bồ anh nhắn tin cho em nói cô ta mới sanh (gọi là bồ vì nhà anh không chịu cưới cô ấy dù cô ấy là con nhà gia giáo), em rất giận anh, nhưng em nhìn lại bản thân mình, chính em cũng đẩy anh đến với cô ta, anh nói lúc anh có nhu cầu anh tìm đến cô ta và lỡ làm cô ta có thai (cái này chỉ có anh và cô ấy mới biết).

Em không muốn giành anh với cô ta (vì cô ta cũng là con nhà đàng hoàng), em chấp nhận sống cảnh chồng chung vì gia đình em không muốn con nhìn cha, em có ở với anh con em sẽ khổ vì anh cũng chỉ làm công, và giờ anh làm cô ấy như vậy thì anh cũng cần có trách nhiệm, với lại giờ em có gia đình em để nương tựa còn cô ấy chỉ dựa vào anh (mẹ cô vì anh không cưới nên kêu cô cùng cháu về với bà mà cô không chịu).

Nhưng điều mà em băn khoăn là anh cũng là người từng trải sao dễ để cô ta có bầu đến vậy, cô kia cũng là cô giáo cũng ba mươi rồi không lẽ không biết suy nghĩ vậy sao? (anh nói cô ấy muốn ràng buộc anh nên để có bầu). Có phải vì anh cố tình để bầu rồi mồi chài cô ta gì đó không được (nhà cô cũng khá) hay anh không có trách nhiệm với đứa nhỏ nên anh muốn buông tay (sẵn có em muốn níu kéo nữa). Em biết mình có lỗi khi viết đơn nhưng anh cũng ký mà, vậy em nên tin anh không? Em phải làm gì?

Theo ĐSPL