Biết hậu quả có thể không lường hết được nhưng chúng em vẫn lao vào nhau…

Vuột mất nhau một thời gian, chúng em muốn bù đắp tình cảm cho nhau. Thêm vài lần âm thầm hẹn hò ăn uống, tình cảm càng nhân lên. Em hiểu rất rõ, nếu còn tiếp tục, chúng em sẽ không thể giữ được mình.

Em và anh là bạn học chung cấp III. Những năm đó, chúng em chưa hề vượt quá quan hệ tình bạn, chỉ quan tâm đến nhau nhiều hơn những người bạn bình thường một chút. Phải đến ngày tốt nghiệp, chúng em mới trao cho nhau nụ hôn đầu tiên và vài lời hứa hẹn. Tất cả chỉ có vậy! Hoàn cảnh đưa đẩy, chúng em mỗi người một ngả.

Hơn một tháng trước, em tình cờ gặp lại anh sau bảy năm không tin tức. Anh đã có gia đình, vợ lại đang mang thai. Về phần mình, con em cũng đã gần hai tuổi. Ai cũng có cuộc sống riêng yên ổn.

Biết hậu quả có thể không lường hết được nhưng chúng em vẫn lao vào nhau…

(Ảnh minh họa)

Tình cảm ngày xưa được đánh thức, chúng em ngồi với nhau rất lâu, nói với nhau mọi điều trước đây chưa kịp bày tỏ. Anh cho biết, trong thời gian xa cách, khi cuộc sống tương đối ổn định, anh cố gắng tìm kiếm nhưng biết em đã lập gia đình nên anh cũng bỏ cuộc và cuối cùng là tìm sự bình yên với một cô gái đang có tình cảm với mình.

Vuột mất nhau một thời gian dài, chúng em như hối hả muốn bù đắp tình cảm cho nhau. Thêm vài lần âm thầm hẹn hò ăn uống, đi dã ngoại, tình cảm càng nhân lên. Em hiểu rất rõ, nếu còn tiếp tục gặp nhau, chúng em sẽ không thể giữ được mình.

Về lý, có thể chúng em đang sai, nhưng không thể gọi quan hệ của chúng em là ngoại tình vì hai người vốn đã yêu nhau từ trước, giờ chỉ là nối kết lại sau những ngày xa cách. Biết hậu quả có thể không lường hết được nhưng chúng em vẫn lao vào nhau như những con thiêu thân. Chúng em đến với nhau như vậy là có thẹn với lòng?

Theo Phunuonline