Bỏ tình 9 năm lấy chồng giàu, nào ngờ đúng cái ngày định ôm của hồi môn đi bán thì mới biết sự thật quá phũ

(Chiakhoavang) – Tôi hớn hở ôm hộp vàng ra, nhìn hơn chục cây vàng mà tôi lâng lâng. Ai dè lúc tôi định ôm đi bán thì chồng thủng thẳng nói 1 câu khiến tôi suýt ngất.

Ngày tôi chia tay Trung tất cả mọi người ai cũng ngỡ ngàng. Họ tiếc rẻ cho mối tình 9 năm của chúng tôi, tôi cũng thấy đau khổ và luyến tiếc vô cùng. Nhưng tôi không thể mãi chờ đợi anh như vậy, Trung nói chờ đến khi anh giàu anh sẽ cưới tôi. Nhưng liệu phải chờ đến bao giờ khi tôi đã hi sinh cả tuổi thanh xuân để yêu anh. Năm nay tôi đã 27 tuổi, mà con gái có thì có lẽ 9 năm là đã quá đủ.

Nhưng có lẽ đó cũng là sự biện minh cho sự thay đổi trong tôi, vì khi chuyển qua công ty mới tôi đã bị xiêu lòng trước 1 người đối tác. Khi Trung suốt ngày chỉ lo công việc nên chẳng có thời gian quan tâm tôi thì Hùng suốt ngày săn đón.

Tôi thấy tình yêu của mình và Trung không còn được như trước nữa. Có lẽ người ta nói đúng nếu yêu nhau quá lâu tình yêu nó sẽ bị nhạt đi, sự lãng mạn mất dần thay vào đó là yêu và có nhau như 1 thói quen mà thôi. Tôi đã nhiều đêm suy nghĩ về chuyện tình cảm của hai đứa và của Hùng dành cho tôi nữa. Cuối cùng tôi quyết định chọn Hùng, tôi nghĩ cưới Hùng mình sẽ có tương lai hơn. Gia đình Hùng khá giả lại là dân Hà Nội trong khi Trung phấn đấu mãi mà vẫn chẳng dành dụm được gì, đã vậy sau anh còn có 3 người em đang chờ anh ấy chu cấp.

Xem thêm >>>  Yêu nhau 3 năm chàng trai chưa 1 lần trả tiền nào ngờ đúng sinh nhật người yêu thì mang tới nhẫn cầu hôn 3 tỷ

Bỏ tình 9 năm lấy chồng giàu, nào ngờ đúng cái ngày định ôm của hồi môn đi bán thì mới biết sự thật quá phũ

(Ảnh minh họa)

Nhiều khi tôi cũng mệt mỏi khi phải hỗ trợ anh làm điều đó, đồng tiền cái nghèo khiến tôi thực sự chán nản. Tôi quyết định chia tay dứt áo ra đi và đồng ý qua lại với Hùng. Đám cưới chúng tôi tổ chức sau đó tầm gần 4 tháng trước sự ngỡ ngàng của Trung và mọi người. Trung đã tìm đến tôi khóc lóc níu kéo nhưng tôi không thèm quan tâm:

– Sao em lại làm vậy, có phải vì hắn ta giàu có, có phải vì tiền không?

– Phải thì sao, liệu anh có cho em được cuộc sống đầy đủ hay không, ra trường mấy năm rồi anh xem anh đã tích góp được gì ngoài con xe wave cũ nát kia.

– Anh không ngờ em cũng là loại đàn bà hám của như vậy. Anh đã nhìn lầm người rồi.

– Ừ tôi như vậy đấy, vậy nên đừng đến đây làm phiền tôi nữa. Tôi sắp là vợ người ta rồi.

– Vậy thì chúc em sẽ được như ý muốn, chào em.

Trung đi rồi tôi ôm mặt khóc, vừa tức giận vừa thấy đau đớn. Nhưng gạt hết mọi thứ tôi quyết định lên xe hoa như dự định. Đám cưới diễn ra khá hoành tráng, ngày cưới bố mẹ chồng trao cho tôi rất nhiều vàng. Tổng cộng cũng phải đến hơn chục cây.

Bố mẹ anh em, bạn bè đều choáng ngợp xuýt xoa nhà chồng giàu quá. Còn tôi, tôi thấy lựa chọn của mình quả thật rất đúng đắn. Làm dâu Hà Nội gia đình lại giàu có, chồng tâm lý thì còn gì bằng.

Xem thêm >>> Hớn hở báo tin có thai để thử lòng chồng sắp cưới ai dè anh tỉnh bơ bảo: “Anh biết có chỗ phá thai uy tín và rẻ lắm, để anh đưa em tới đó nha”

Đêm tân hôn, tôi cất số vàng cẩn thận vào trong hộp rồi để trong tủ quần áo. Rồi chúng tôi đi hưởng tuần trăng mất, mọi thứ cứ như mơ vậy. Sau tuần trăng mật tôi phải thực hiện nghĩa vụ làm dâu ở nhà chồng. Mẹ chồng khó tính hơn tôi tưởng, bà suốt ngày nói: “Làm dâu thành phố thì phải thế này thế nọ”. Bà soi từng món ăn tôi nấu, soi từng miếng thức ăn tôi thái.

Nhiều lúc tôi thấy ngạt thở, tôi chia sẻ với chồng thì anh bỏ ngoài tai đã vậy anh còn nói: “Cô làm dâu nhà tôi thì phải nghe lời mẹ chồng là đúng rồi, còn kêu than gì nữa”. Tôi sốc toàn tập, tôi buồn đến mức bị trầm cảm, không khí ở nhà chồng thật nặng nề. Mang tiếng người Hà Nội nhưng nhà chồng ai cũng chi ly từng tý 1, cái gì cũng phải đúng theo quy tắc. Tôi nghĩ cứ ở chung thế này thì tôi áp lực mà chết mất.

Bỏ tình 9 năm lấy chồng giàu, nào ngờ đúng cái ngày định ôm của hồi môn đi bán thì mới biết sự thật quá phũ

(Ảnh minh họa)

Tôi đòi chồng ra ở riêng nhưng anh bảo: “Tiền đâu mà mua nhà bây giờ”. Tôi bàn anh mua chung cư trả góp nhưng Hùng không chịu hơn nữa anh nói: ‘Anh sống với bố mẹ quen rồi, giờ ra ở riêng anh không quen”. Tôi bực bội đến phát điên, tôi làm mình làm mẩy rồi nói: “Em sẽ đi bán vàng, bán hết của hồi môn, vợ chồng mình góp thêm vào rồi tính kế mua nhà.”.

Tôi ôm hộp vàng ra phân loại rồi định gói lại ôm đi, nào ngờ chồng thủng thẳng nói:

– À quên anh chưa nói với em, hơn 10 cây vàng nhà anh trao hôm đó thì chỉ có 5 chỉ là vàng thật còn lại là hàng mã hết đấy. Em nhặt mấy cái nhẫn bé bé ra để riêng đi, còn mấy cái kia thì vứt đi cũng được.

– Anh nói sao, tất cả đống này là hàng giả sao, sao anh và bố mẹ anh có thể làm như vậy được? Sao lại đối xử với tôi như thế.

– Thì chẳng phải cô muốn lấy chồng giàu sao, bỏ cả người yêu 9 năm để lấy tôi thì tôi giúp cô mở mày mở mặt thế còn gì nữa. Hôm đó cô không thấy ai cũng xuýt xoa khen cô sướng à. Người ta tâm lý cho còn bày đặt chửi bới, cô nghĩ nhà tôi kiếm đâu ra 10 cây vàng hả?

– Anh…

– Thôi phân loại rồi vứt hết đi, để chỉ làm chật nhà thôi.

Tôi đau đớn trước sự thật phũ phàng này, cứ ngỡ mình sẽ đổi đời lấy được chồng giàu. Nhưng thứ tôi nhận được là gì cơ chứ, liệu có phải đây là quả báo cho 1 đứa phụ tình như tôi không?

An Nhiên/ Một Thế Giới