Chỉ vì chiếc váy ngủ ren đỏ mới mà tôi bị chồng “hành” đến mức phải đi bằng nạng

(Chiakhoavang) – Lão chồng em cứ như ăn phải cái gì đó, cứ hùng hục hùng hục và có lẽ vì lâu lắm mới được hăng say như thế mà lão đã làm em lao nhào xuống giường.

Chuyện của em là thế này các mẹ ạ. Em kết hôn cũng đã được 3 năm nay. Nói thật là thời con gái cũng xúng xính váy váy, áo áo lắm. Cả một tủ chật cứng chỉ thấy toàn quần với áo. Chắc phần vì cũng có điều kiện, với lại con gái ai chẳng thích ăn mặc đẹp. Em thì cứ một tuần quần áo đi làm và đi chơi không bao giờ mặc quay lại. Đến mức mẹ em còn trêu rằng:

– Có khi đi lấy chồng, nhà chồng phải sắm tới 3 cái tủ mới đủ chứa đồ của nó.

Thậm chí bố em còn bảo:

– Thôi, lấy chỗ quần áo đó mà làm của hồi môn về nhà chồng.

Em nghe xong cũng chỉ tủm tỉm cười. Rồi em có người yêu các mẹ ạ. Người yêu của em cái gì cũng tốt, trong mắt em, em thấy là như vậy nên tìm hiểu nhau được chừng nửa năm thì chúng em quyết định tiến đến hôn nhân. Sau khi kết hôn, cuộc sống của vợ chồng em bình yên được một thời gian đầu. Còn về sau đó thì…

Chỉ vì chiếc váy ngủ ren đỏ mới mà tôi bị chồng “hành” đến mức phải đi bằng nạng

Chỉ là chiếc váy ngủ thôi mà, có nhất thiết phải mê mẩn thế không cơ chứ. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Đêm tân hôn, mẹ chồng dúi vào tay tôi gói nhỏ, thì thầm: “Bảo bối của mẹ đấy, đảm bảo thằng Hoàng sẽ không biết con mất trinh rồi đâu”

Em mang thai con đầu lòng. Mà ông trời cũng kì lạ lắm các mẹ ạ. Ai đời, con gái em xinh đẹp, nõn nà là như thế mà khi mang bầu, em xấu đến mức chính em cũng không muốn nhìn em. Mọi người an ủi em rằng phụ nữ mang bầu ai cũng thế hết cả, sau khi sinh con xong thì mọi chuyện sẽ ổn hơn. Với lại, mọi người bảo chồng mình không chê mình là được, chứ còn ai nói, ai chê cũng không quan trọng. Em về hỏi dò ngay chồng em. Anh ấy cười bảo:

– Có xấu thì cũng vẫn là vợ anh. Em toàn lo lắng mấy chuyện linh tinh. Tập trung giữ sức khỏe lo cho con đi.

Em thấy như được chấn an phần nào. Đủ ngày đủ tháng, thằng cu nhà em chào đời, mừng rơi nước mắt các mẹ ạ. Lúc này em mới biết là những cái xấu kia chẳng có nghĩa lý gì với sự khỏe mạnh của con hết. Chồng em thì được cái yêu vợ, thương con nên chăm sóc mẹ con em chu đáo lắm. Nhưng…

Chuyện đó của vợ chồng em càng ngày càng nhạt nhẽo. Mọi người nói đó là hội chứng sau sinh, một thời gian nữa sẽ ổn định lại. Được cái sau sinh, vì bận rộn với công việc và chuyện con cái, nhà cửa quá nên em gầy đi lúc nào chẳng hay. Lúc bầu bí cũng không bị rạn da nên vóc dáng nhìn cũng tàm tạm. Vậy mà chồng em:

– Khiếp quá, em nhìn em kìa, luộm thuộm quá mức.

Soi mình trong gương, tôi bực mình, luộm thuộm gì chứ. Ở nhà thì mặc như thế nào mà chẳng được. Con cái rồi chứ có còn phải vợ chồng son nữa đâu. Mà cho con ăn, tắm rửa cho nó xong, đưa nó đi ngủ rồi là em chỉ muốn leo luôn lên giường thôi. Diện nguyên cả cây đồ mặc ở nhà. Và có lẽ vợ chồng em sẽ cứ mãi khục khoặc nhau như thế nếu như em không bị lời khích bác của anh làm cho nóng mặt. Hôm ấy, hai vợ chồng đang ngồi xem ti vi, thấy người ta quảng cáo đồ ngủ, mấy cô người mẫu cứ đi qua đi lại diện mấy mẫu váy ngủ bắt mắt, anh liền trầm trồ:

– Nhìn mấy cái váy mà thấy ham.

Chỉ vì chiếc váy ngủ ren đỏ mới mà tôi bị chồng “hành” đến mức phải đi bằng nạng

Lão chồng em cứ như ăn phải cái gì đó, cứ hùng hục hùng hục. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Vợ 5 năm ngủ với chồng nhưng không thể có con lại đột ngột mang thai sau một tối ngủ nhờ ở nhà em rể và bí mật phía sau

Em nghe xong hậm hực lắm. Chỉ là chiếc váy ngủ thôi mà, có nhất thiết phải mê mẩn thế không cơ chứ. Chồng nghe thấy em lẩm bẩm liền quay ngay sang:

– Thế mà có người chẳng có mà mặc đấy!

Em nghe xong thì lộn hết cả ruột. Chẳng qua là giờ con cái rồi, em ngại mua mấy đồ đo vì cứ phải thay ra thay vào, mặc sao cho nó tiện nhất là được. Cái bộ dạng của anh làm em bực mình. Dám coi thường em hả, em cho biết tay luôn. Thế là hôm đó đi làm về, em rẽ vào cửa hàng thời trang, dùng tiền trong thẻ của anh mua ngay hai chiếc váy ngủ đắt tiền. Tối đó, em giặt khô nhanh vì vải nó cũng mỏng thôi và diện luôn cái ren đỏ rực. Có lẽ vì vội quá, em cũng chẳng kịp nhìn lại em, đến lúc chồng em bước vào. Các mẹ ạ, lão mắt tròn mắt dẹt nhìn em như người ngoài hành tinh. Tiến lại gần em, lão cởi vội hết quần áo và…

Lão chồng em cứ như ăn phải cái gì đó, cứ hùng hục hùng hục và có lẽ vì lâu lắm mới được hăng say như thế mà lão đã làm em lao nhào xuống giường, còn đè mạnh cả lên mắt chân em. Em hét lên kinh hoàng, nước mắt ngắn dài ôm chặt lấy cái cổ chân. Lão nhìn em ấp úng:

– Anh xin lỗi, tại nhìn thấy em diện cái váy ngủ ren đỏ quyến rũ quá, làm anh… Em đau lắm không?

Nghe câu đó, em không biết nên cười hay nên khóc nữa đây. Nhưng dù sao em cũng thấy vui lắm vì hóa ra anh không hề chán em như em nghĩ, chỉ là cả hai vợ chồng chưa tìm được cách khơi gợi lại cảm hứng thôi. Chỉ có điều, sáng hôm say, em đã phải đi làm bằng nạng đấy các mẹ ạ vì chật khớp chân. Kỉ niệm bi hài này, chắc vợ chồng em sẽ nhớ nó đến hết đời mất.

Nắng/ Theo Một thế giới