Chồng đêm nào cũng ra canh mộ mẹ đến sáng mới về và sự thật chỉ hé lộ khi một hôm anh trở về với đũng quần ướt nhẹp

(Chiakhoavang) – Tùng định lao nhanh vào nhà tắm thay quần thì Hạ chặn Tùng lại, nhìn xuống quần Tùng kĩ hơn, Hạ phát hoảng khi ở khóa quần Tùng, còn dính chặt cái vật nhơ nhớp ấy.

Hạ lấy được Tùng ai cũng nói là may mắn. Mẹ Tùng hiền lành lắm, cả làng này ai cũng biết. Tùng vừa chăm làm, vừa chịu khó, tuy là có tiếng hơi đào hoa một chút nhưng đàn ông ai chẳng không tật này thì tật khác. Mà cái tật của Tùng, Hạ cũng đã biết rõ khi yêu Tùng. Hạ tin sau khi lấy mình, cái tật ấy cũng sẽ không còn nữa. Vì nếu biết Tùng đã có vợ, sẽ chẳng ai ngu gì chịu mang tiếng mà bám theo Tùng đâu. Nhưng sự đời đâu có mấy ai học hết được chữ ngờ.

Cuộc sống hôn nhân của Hạ những ngày đầu vô cùng êm đềm. Vợ chồng cùng đi làm, tôi về lại cùng quây quần bên mâm cơm gia đình ấm cúng. Tiếng cười lúc nào cũng vang rộn khắp căn nhà nhỏ. Mà Tùng, từ sau khi lấy vợ cũng mất luôn cái tật đào hoa. Mấy cô khi xưa đeo bám thấy Tùng lấy vợ cũng  vội vã theo chồng bỏ cuộc chơi. Tùng lại đi làm xong là về nhà chẳng đi đâu nên Hạ thực sự tin, Tùng đã thay đổi. Mọi chuyện cứ tưởng như thế là đẹp thì…

Mẹ chồng Hạ đột ngột lâm bệnh nặng đúng khi Hạ mang thai tháng thứ 2. Ai cũng lo bà nội không kịp thấy mặt cháu và cái điều lo sợ ấy rồi cũng thành hiện thực. Ngày mẹ chồng mất, Hạ khóc hết nước mắt. Hạ thương mẹ chồng như mẹ đẻ vì từ ngày về làm dâu đến giờ, mẹ chồng luôn chăm sóc ân cần, đối xử với Hạ vô cùng tốt. Ân nghĩa mẹ chồng dành cho, Hạ còn chưa kịp báo đáp thì bà đã ra đi. Còn chồng Hạ cứ như người thất thần vậy. Hai vợ chồng chỉ còn biết nhìn nhau, động viên nhau vượt qua nỗi đau, cố gắng vì tương lai phía trước.

Chồng đêm nào cũng ra canh mộ mẹ đến sáng mới về và sự thật chỉ hé lộ khi một hôm anh trở về với đũng quần ướt nhẹp

Thấy Hạ, Tùng hốt hoảng té lăn ra đất. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Vợ nhập viện cắt bỏ một bên ngực, chồng ở nhà đóng chặt cửa làm chuyện chẳng ai ngờ

Bụng bầu của Hạ thấm thoắt rồi cũng sang tháng thứ 7. Chuyện vợ chồng của cả hai dừng hẳn lại vì Hạ không muốn ảnh hưởng đến thai nhi. Tùng cũng vui vẻ đồng ý. Nhưng rồi một hôm:

– Dạo này anh ngày nào cũng mơ thấy mẹ em ạ. – Tùng trầm giọng

– Anh nói thật chứ? – Hạ tròn xoe mắt ngạc nhiên

– Thật em ạ. Mẹ nói em nằm ngoài đó lạnh lắm. Tự nhiên anh thấy mình bất hiếu quá. Hay là thế này, mấy bữa nữa em chịu khó ngủ ở nhà một mình đi. Anh đi ra trông mộ mẹ mấy hôm xem sao?

Tùng đã nói như vậy rồi, Hạ mà ngăn cản thì còn ra làm sao nữa.Nó cũng là chuyện hiếu nghĩa cả thôi mà.

Đã tròn một tuần Tùng đi canh mộ cho mẹ. Cứ tưởng ra đó mất ngủ, người Tùng phải mệt mỏi thế mà Hạ thấy Tùng lại có vẻ khỏe ra, tinh thần sảng khoái lắm. Hạ thấy lạ lạ thì Tùng nói luôn cho rõ:

– Có lẽ vì mẹ thương anh hiếu thuận nên phù hộ cho anh đấy mà.

Chồng đêm nào cũng ra canh mộ mẹ đến sáng mới về và sự thật chỉ hé lộ khi một hôm anh trở về với đũng quần ướt nhẹp

Lời thanh minh của Tùng như mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim Hạ. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Sau cái đêm sang nhà em dâu nhờ đánh cảm, tôi choáng khi cứ lên giường là chồng lại lột quần áo, đòi làm “chuyện ấy”

Hạ có lẽ sẽ không nghĩ nhiều thêm nữa cho đến hôm ấy, Tùng trở về nhà lúc 5 giờ sáng với sự lạ ấy. Hạ lại đột ngột mở cửa phòng ngủ ra làm cho Tùng giật mình. Nhưng người giật mình đâu chỉ có mình Hạ, còn có cả Tùng nữa. Thấy Hạ, Tùng hốt hoảng té lăn ra đất. Nhìn thấy dấu hiệu lạ trên người Tùng, Hạ ấp úng:

– Sao đũng quần anh lại ướt nhẹp thế kia.

– À, anh… Anh… Em biết đấy, bãi tha ma mà, sợ ma cũng là chuyện thường thôi. – Tùng lấp liếm

Mọi hôm không sao, hôm nay đột ngột sợ ma là sao chứ, Hạ thầm nghĩ. Tùng định lao nhanh vào nhà tắm thay quần thì Hạ chặn Tùng lại, nhìn xuống quần Tùng kĩ hơn, Hạ phát hoảng khi ở khóa quần Tùng, còn dính chặt cái vật nhơ nhớp ấy.

– Nói thật đi, anh đừng chối cãi nữa. – Hạ hét lên

– Anh… Có sự thật nào đâu? – Tùng cố chối

Nhưng nhìn ánh mắt dữ dằn của Hạ, Tùng đành cúi đầu:

– Anh… Nhưng là vì em mang bầu nên anh mới phải chớp nhoáng như thế. Mà chồng cô ấy cũng đi vắng. Tự nhiên hôm nay lại về bất chợt nên mới đẩy anh ra nông nỗi này chứ…

Lời thanh minh của Tùng như mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim Hạ. Hạ không ngờ, phòng ngày, phòng đêm, tính toán trước mà cuối cùng  vẫn phải nhận lấy sự phản bội của. Hạ đóng chặt cửa phòng mặc cho Tùng ở bên ngoài cầu xin tha thứ. Hạ thực sự không dám tin Tùng lại có thể vịn vào cái cớ đi thăm mộ mẹ mà làm ra chuyện bỉ ổi đến vậy. Nỗi đau này, uất hận này, Hạ biết nuốt trọn thế nào đây nhất là khi con Hạ sắp chào đời.

 Nắng/ Theo Một thế giới