‘Chồng tốn tiền dẫn gái ra nhà nghỉ làm gì, cứ dẫn hẳn về nhà mình cho tiết kiệm’

Biết anh ngoại tình tôi chỉ nói một câu: ‘Chồng tốn tiền dẫn gái ra nhà nghỉ làm gì, cứ dẫn hẳn về nhà mình cho tiết kiệm’….

Tôi là người phụ nữ độc lập và cũng rất mạnh mẽ. Tôi chưa từng nghĩ chồng mình sẽ phản bội cho đến cái ngày tôi tận mắt chứng kiến anh đã người phụ nữ khác bước chân vào nhà nghỉ. Từ đó tất cả mọi thứ trong tôi tan nát, tôi đã không còn niềm tin dành cho người chồng của mình nữa. Với người ta có thể tha thứ được. Nhưng với tôi thì không thể, ngoại tình thì vẫn mãi là kẻ đã phản bội, nếu tha thứ là cho người đó cơ hội để tiếp tục. Có thể cái tư tưởng ấy của tôi quá bảo thủ và cứng nhắc, nhưng tôi thà đau một lần còn hơn chấp nhận đau để tiết tục tổn thương hoặc phải sống trong nỗi sợ hãi sẽ lại tiếp tục bị phản bội.

‘Chồng tốn tiền dẫn gái ra nhà nghỉ làm gì, cứ dẫn hẳn về nhà mình cho tiết kiệm’

( ảnh minh họa )

Tôi tự lập từ ngày còn rất trẻ, tôi chưa từng nghĩ hạnh phúc đang ấm êm của mình có thể bị cướp mất bởi một người phụ nữ khác. Dường như cùng làm phận phụ nữ nhưng người ta đã không hề quan tâm và yêu thương lấy nhau thì phải. Người ta cướp chồng của tôi, bố của con tôi theo cách nhanh nhất có thể.

Tôi đã từng nghĩ nếu như mình cố gắng thì chắc anh sẽ nhận ra và sửa sai. Bởi vậy với cái tư tưởng bảo thủ là thế nhưng tôi vẫn cố gắng cho anh cơ hội để sửa sai bằng một cuộc nói chuyện dò ý. Tối hôm anh vừa đi với nhân tình về, tôi biết nhưng không nói mà lảng sang câu chuyện của người hàng xóm. Tôi nhẹ nhàng nói với anh chuyện của người khác vào bữa cơm tối muộn để hi vọng anh có thể hiểu và biết đường để quay về.
vợ cũ

– Vợ chồng anh Nam ngay cạnh nhà mình chuẩn bị ly dị đấy chồng ạ!

– Vậy à, sao lại ly dị?

– Anh Nam có người khác ở bên ngoài. Chị Hoài biết chuyện làm ầm lên rồi họ kéo nhau ra tòa, thế là ly dị. Đơn giản chồng nhỉ. – thấy chồng trầm ngâm tôi tiếp tục nói.

– Ngày trước vợ từng nghĩ, nếu chẳng may chồng mình có ngoại tình, vợ mà biết vợ sẽ không bao giờ tha thứ. Nhưng ngẫm lại, nếu như vợ chồng anh ấy thì hạnh phúc mỏng manh quá, còn con nữa vợ có thể chấp nhận được chuyện sống một mình với con, nhưng còn con thì cần có đủ tình yêu thương của cha mẹ. Bởi vậy, vợ chẳng thể cứ ích kỉ giữ mãi cái suy nghĩ cổ hủ đó, vợ đã nghĩ vợ sẽ cho người đàn ông bên mình một cơ hội để anh ấy có thể sửa sai.

– Vợ liên thiên gì vậy… tự dưng nói linh tinh hết cả lên.

– Vợ chỉ nói vậy thôi.

Nhìn anh thoáng chút bối rối, tôi hiểu những gì tôi nói đã đánh vào tâm lý của anh. Để đánh ghen thì tôi thừa sức làm việc đó, nhưng liệu nó có ý nghĩa gì không khi người đàn ông bên mình không còn quan tâm đến điều đó. Lúc như vậy, chỉ khiến mối quan hệ của cả hai thêm tồi tệ mà thôi

Tôi chấp nhận đợi để xem phản hồi từ anh, người chồng mà tôi đã một lòng hết mực tin tưởng. Chỉ cần anh hiểu, thế nhưng ngày cuối tuần hôm đó, anh vẫn bận như dạo gần đây. Vẫn là công việc làm ăn của anh với một người phụ nữ khác.

Những bức ảnh tình tứ của chồng cô và người phụ nữ khác đi vào nhà nghỉ được gửi qua tin nhắn đều đặn từ người mà tôi đã thuê để theo dõi chồng mình. Tôi nhận định được rõ ràng rằng anh đã bất chấp và không còn coi trọng lời nói từ tôi nữa. Cũng có khi anh đã để mặc chuyện này. Hay phải chăng anh đang nghĩ cô vẫn chưa biết gì cả để có thể tiếp tục lừa dối. Mà được thêm ngày nào thì cứ lừa dối tôi thêm ngày đó.

‘Chồng tốn tiền dẫn gái ra nhà nghỉ làm gì, cứ dẫn hẳn về nhà mình cho tiết kiệm’

( ảnh minh họa )

Tôi rời bỏ ngôi nhà của mình vào một ngày mà ngay cả trời cũng thấu hiểu nỗi lòng của tôi. Cơn mưa tầm tã khiến tôi không khỏi nhớ nhung những tháng ngày đẹp đẽ đã qua gây dựng cùng chồng. Tôi cầm điện thoại, gọi sang số anh, cuộc đầu anh vẫn không nghe máy. Tôi đã kiên nhẫn gọi đến cuộc thứ hai. Anh bắt máy và câu nói duy nhất mà tôi nói được với anh lúc đó là: “Chồng tốn tiền dẫn gái ra nhà nghỉ làm gì, cứ dẫn hẳn về nhà mình cho tiết kiệm”

Lòng nặng trĩu nhưng tôi vẫn bế con về nhà ngoại, tôi đã cho anh cơ hội, một cơ hội để sửa sai nhưng anh đã không trân trọng nó. Bởi vậy, chẳng có lý do gì cho việc tôi cố gắng tìm cách ở lại khi người ta không còn thiết tha mình nữa và tôi cũng không còn cảm thấy hối tiếc vì mình đã cố gắng trao đi cơ hội mà người ta không nhận. Anh trở về nhà chắc bàng hoàng lắm vì tôi và con đã rời xa anh thật. Căn nhà trống trơn, đồ đạc của tôi và con đã không còn nữa. Rồi sẽ có ngày mẹ con tôi có được một hạnh phúc khác xứng đáng hơn.

Theo Giadinhvietnam