Dám hi sinh bản thân, hi sinh tương lai để làm một người mẹ

Dỗ dành Lan đi phá thai không được Thành liền đổi giọng “đấy là cô quyết định nhé. Tôi nói cho cô biết, nếu cô giữ nó thì tự đi mà nuôi”. Và từ hôm đó Thành không liên lạc gì với Lan nữa…

Cuối tuần tôi đến nhà Hoa chơi, Hoa là bạn học cùng tôi từ thời Đại học. Bước vào đến cửa tôi hơi sửng sốt, thấy Lan – một cô bạn cùng lớp đại học khác đang bế con. Tôi tíu tít: “Chào Lan, lâu lắm không gặp nhìn khác thế? nhóc nhà bạn đây á? trộm vía yêu thế. Được bao nhiêu tháng rồi?

Cháu được 11 tháng.

Ghét nhỉ!

Lan cười: Mẹ cháu vừa làm mẹ vừa làm bố cháu đấy cô ạ.

Tôi đang nhìn thằng bé với ánh mắt tò mò. Thì Lan nói:

Tớ làm người mẹ đơn thân.

Lan kể, Cô và Thành yêu nhau khi cả hai cùng là sinh viên năm cuối. Thành đẹp trai là nhà con một gia đình cũng thuộc dạng khá giả. Khi Thành dắt Lan về nhà giới thiệu thì bố mẹ Thành không đồng ý. Mẹ Thành nói: “Cháu ạ. Gia đình bác định cho thằng Thành đi nước ngoài. Cháu không chờ được nó đâu”. Bà nói ý thế thôi chứ thực ra là bà không thích Lan, chê Lan gái nhà quê. Mẹ Thành vốn là thích con trai lấy gái Hà Nội. Thế nhưng Lan và Thành vẫn quyết tâm yêu và đến với nhau.

Lan ở trọ một mình nên Thành thường hay qua chỗ cô chơi. Lan không phải người sống buông thả nhưng cô yêu Thành thật lòng. Thành hứa là sẽ ở Việt Nam và thuyết phục bố mẹ cho hai đứa làm đám cưới … Tin lời đường mật của Thành nên Lan yên tâm trao thân cho anh. Khi phát hiện mình có thai Lan nửa mừng nửa lo gọi điện cho Thành.

Anh ơi, em có thai rồi.

Em có thai? Sao lại có vào lúc này? Anh đã nói chuyện với bố mẹ đâu.

Thì anh nói chuyện với bố mẹ đi.

Hãy cho anh thời gian, bây giờ anh chưa sẵn sàng làm bố.

Ý anh là thế nào?

Bỏ thai đi.

Lan tắt máy và khóc, giống như vừa bị đâm 1 nhát dao, lời Thành nói giằng xé tâm can cô. Đứa trẻ vô tội. Lan không ngờ Thành lại nhẫn tâm đến thế. Dù gì nó cũng là giọt máu của anh. Lan cũng trách chính mình ngu nên mới ra nông nỗi này. Cuối cùng cô quyết tâm giữ cái thai lại.

Sáng hôm sau Thành đến, dỗ dành Lan “anh chở em đi bệnh viện nhé”. Lan trừng mắt “em không đi đâu hết”. Thành liền đổi giọng “đấy là tự cô quyết định nhé. Cô không nghe tôi thì đừng trách. Tôi cũng nói luôn cho cô biết, nếu cô giữ thì tự đi mà nuôi”. Nói xong thành phóng xe về luôn và từ hôm đó Thành không liên lạc gì với Lan nữa. Lan gọi thì không liên lạc được. Ngày nào Lan cũng chờ Thành đến nhưng không thấy. Cô quyết định đến nhà tìm thì gặp mẹ Thành. Bà nói: “cô còn đến đây làm gì. Thành nó có người yêu, 2 đứa nó chuẩn bị ra nước ngoài rồi.” Thương con bao nhiêu Lan hận Thành bấy nhiêu.

Thế gia đình cậu có biết chuyện không?

Tớ có dám nói cho bố mẹ tớ biết đâu, ông bà có gọi điện thoại thì bảo con bận không về được.

Chuyện của Lan lúc đó chỉ có Hoa và mấy người bạn thân biết. Lan chuyển chỗ ở và đổi số điện thoại, cuộc sống rất khó khăn. Lan ở nhà bán hàng online và tranh thủ nhận việc về làm thêm.

Đến gần ngày sinh Hoa thương Lan nên mới về quê nói chuyện với mẹ bạn. Mẹ Lan vội vã lên Hà Nội. Gặp con gái bà khóc “sao mày dại thế hả con?”. Lúc đó Lan chỉ biết ôm mẹ tu lên khóc “con xin lỗi, xin bố mẹ tha thứ cho con”. Từ hôm đó mẹ Lan ở lại chăm sóc Lan luôn cho đến lúc sinh.

Tôi nghe Lan kể mà rơm rớm nước mắt: “Thế bố nó đã biết mặt nó chưa?”

Bà nội thằng bé không hiểu sao lại tìm được mẹ con Lan. Bà đến xin lỗi Lan về chuyện ngày trước và nài nỉ đón thằng bé. Nhưng cô không đồng ý. Cô không cấm bà nhận cháu nhưng bà ấy cũng đừng hi vọng rước nó về nuôi. Bố nó thì vẫn ham vui, chơi bời các kiểu. Cuộc chơi nào cũng có mặt, đăng đầy trên facebook. Mỗi hôm ôm một cô em. Bây giờ Lan thấy cô vẫn còn may mắn chán.

Tình yêu của tớ giờ chỉ có anh chàng này thôi. Lan quay sang âu yếm con. Tớ biết là con thiệt thòi nhưng sau này lớn lên con sẽ hiểu. Thằng bé là tất cả là sự sống của tớ. Tớ sẽ nuôi nó thành người tốt

Nghe xong chuyện của Lan tôi thấy nghẹn ngào, thương và cảm phục Lan. Có thể hơi ngây ngô nhưng cô đúng là một người mẹ tuyệt vời, dám hy sinh cả bản thân và tương lai của mình để được làm một người mẹ. Chúc cho mẹ con cô ấy luôn vui vẻ hạnh phúc. Tôi cầm tay Lan và nói “Cố lên”.

                                                                    Trần Hà

Loading...
SHARE