Đêm đầu tiên bên bạn gái, tôi để lại 500 ngàn rồi biệt tích và cuộc gặp 2 năm sau khiến tôi choáng váng

(Chiakhoavang) – Tôi mặc lại quần áo rồi để tờ 500 ngàn dưới gối và lặng lẽ ra đi. Hôm đó tôi đã quyết định vào Nam làm việc cùng với người bạn để thoát khỏi sự kèm cặp của bố mình.

Ngay lần đầu tiên gặp Thủy khi em mới bước chân vào công ty tôi đã bị trúng tiếng sét ái tình ngay lập tức. Em đúng chuẩn mẫu con gái mà tôi yêu thích, nước da trắng ngần, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn và đặc biệt đôi môi đỏ mọng lúc nào cũng như đang cười.

Không chỉ tôi và mất cả cánh con trai trong công ty đều bị vẻ đẹp của em đổ gục thằng nào cũng muốn tán em bằng được. Tuy nhiên, tôi lại là thằng có cơ hội tốt nhất vì chị trưởng phòng đã giao trách nhiệm giới thiệu và hướng dẫn cho em làm quen với dự án mới mà phòng tôi đang làm.

Nhìn thấy hai đứa tôi cứ lúi húi chúi đầu vào nhau bàn bạc công việc sau mỗi giờ ăn trưa nhiều đồng nghiệp nam ghen tị. Thi thoảng tôi cũng nhìn trộm em với cái nhìn say đắm khiến em ngại ngùng ngoảnh mặt đi chỗ khác. Suốt 1 tháng tận tình hướng dẫn, em coi tôi như một người anh với lòng biết ơn không hơn không kém.

Đêm đầu tiên bên bạn gái, tôi để lại 500 ngàn rồi biệt tích và cuộc gặp 2 năm sau khiến tôi choáng váng

Suốt 1 tháng tận tình hướng dẫn, em coi tôi như một người anh với lòng biết ơn không hơn không kém. (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên tôi không thể bỏ cuộc được, nếu không tán được Thủy thì chắc chắn đồng nghiệp sẽ cười vào mặt tôi. Vì cái lần đầu em đến, tôi và mấy người bạn nữa ngồi quán cà phê tôi đã từng nói chắc như đinh đóng cột rằng: “Em ấy có khó đến mấy thì tôi cũng tán đổ, các ông cứ đợi mà xem”. Vậy là vì sĩ diện, tôi quyết tâm tán Thủy bằng được.

Thời gian tiếp theo tôi vẫn tiếp cận em đều đặn, đi làm về thay vì phóng thẳng tới chỗ tụ tập với đám bạn tôi lại rủ Thủy đi dạo rồi đưa em đi ăn với cái cớ là bồi dưỡng thêm nghiệp vụ cho em. Và cái kế hoạch mưa dầm thấm lâu của tôi đã thành công, sau nửa năm tôi đã chinh phục được Thủy. Nhìn tôi sánh bước bên người đẹp, cả công ty ngỡ ngàng, cánh thanh niên mặt đần thộn mà tôi hả hê vô cùng.

Tuy nhiên thời điểm đó tôi lại bất ngờ được một người bạn rủ vào trong Nam làm việc, tôi vẫn chưa nhận lời nhưng hồi mới ra trường tôi cũng đã từng nuôi ý định vào Sài Gòn lập nghiệp. Tán Thủy hơi khó nhưng tới khi được em gật đầu đồng ý thì đúng là em yêu hết mình. Cũng biết tôi là con nhà tử tế nên có lẽ em cũng đặt niềm tin vào tôi lắm.

Xem thêm >>> Yêu 5 năm vẫn không muốn cưới, 1 lần vô tình thấy anh cởi quần làm “chuyện đó” ở bể bơi tôi đã chủ động nói lời cầu hôn

Tôi cùng từng đưa em về giới thiệu với mẹ, mẹ khá ưng em và khen em ngoan ngoãn. Tôi cũng đã có lần nói tới chuyện kết hôn và Thủy nói hè năm đó sẽ đưa tôi về quê ra mắt bố mẹ. Nhưng đúng khi ấy tôi lại trục trặc với bố mình, bố muốn tôi về làm trong công ty của ông, bản thân tôi không muốn dựa giẫm nên kiên quyết từ chối. Bố đã đích thân tới công ty tôi đang làm để nói chuyện với anh giám đốc, khiến tôi bực bội vô cùng.

Đêm đó tôi đã uống rượu rất say và gọi cho Thủy, em nói đưa tôi về nhà nhưng tôi nhất định không chịu tôi bảo Thủy đưa mình vào nhà nghỉ. Gần sáng thì tôi bắt đầu mở mắt, ngó bên cạnh không thấy ai cả mà thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm. Tôi vẫn chưa nhớ gì về chuyện đêm qua, tôi tưởng Thủy chỉ đưa mình vào nhà nghỉ rồi cô ấy về luôn và người trong nhà tắm kia có lẽ là do trong lúc say tôi đã yêu cầu nhà nghỉ cung cấp cho tôi một cô gái để giải sầu. Nhà nghỉ này vốn là chỗ quen biết của tôi.

Tôi mặc lại quần áo rồi để tờ 500 ngàn dưới gối và lặng lẽ ra đi. Hôm đó tôi đã quyết định vào Nam làm việc cùng với người bạn để thoát khỏi sự kèm cặp của bố mình. Tôi chỉ nhắn cho Thủy một câu, xin lỗi em và mong em hãy tha thứ cho tôi, mong em tìm hạnh phúc mới. Tôi tắt máy và không dùng sim đó nữa để bố mẹ không tìm được mình.

Đêm đầu tiên bên bạn gái, tôi để lại 500 ngàn rồi biệt tích và cuộc gặp 2 năm sau khiến tôi choáng váng

Tôi mặc lại quần áo rồi để tờ 500 ngàn dưới gối và lặng lẽ ra đi. (Ảnh minh họa)

Tôi đã quyết tâm lập nghiệp trong Nam nên cũng không vẫn vương hay quan tâm gì chuyện ngoài bắc nữa, cả Thủy tôi cũng quyết định coi em như một kỉ niệm đẹp. 2 năm làm ở công ty người bạn tôi đã gặt hái được nhiều thành công, đã có vốn ra ngoài lập công ty riêng cùng với bạn bè. Đúng lúc này tôi nhận được cuôc điện thoại của mẹ, có lẽ thằng bạn tôi đã cho bà số: “Con ơi về ngay đi con, bố con bệnh nặng không còn sống được bao lâu nữa đâu”.

Mẹ khóc nhiều lắm, tôi vội vàng thu xếp về bắc, lúc này bố tôi đã cấm khẩu không nói được gì nữa rồi. Tôi là thằng con bất hiếu mà. Tôi về được 2 ngày thì bố qua đời, mẹ suy sụp vô cùng tôi phải cố gắng làm chỗ dựa cho bà. Lo hậu sự cho bố xong xuôi mẹ tôi lại phải vào viện hơn 1 tuần cấp cứu mới ổn định sức khỏe. Ngày ra viện mẹ mới bảo tôi. “Dạo con mới bỏ đi, cái Thủy có tới tìm con, nó buồn mẹ thương nó lắm nhưng cũng chẳng biết con ở đâu”.

Xem thêm >>> Đêm tân hôn, điện vừa phụt tắt, cả nhà náo loạn vì tiếng hét thất thanh của chú rể khi chạm vào “chỗ đó” đang nóng ran của vợ

Tôi đoán có lẽ em cũng đã có hạnh phúc mới rồi vì Thủy xinh và hiền sẽ rất nhiều người muốn được làm chồng của em. Tôi tới công ty thăm bạn bè thì Thủy cũng không làm ở đó nữa, em cũng nghỉ ngay khi tôi đi. Cũng không ai biết giờ Thủy làm ở đâu. Tôi lang thang rồi chợt nhớ tới cái công viên ngày trước hay đưa Thủy tới đó chơi, ăn kem. Tôi liền phóng xe tới đó để ôn lại kỉ niệm một thời.

Nhưng vừa mới bước được mấy bước tôi sững sờ khi thấy một người phụ nữ đang chơi đùa với đứa trẻ tầm 1 tuổi. Tiếng cười ấy, dáng người ấy quen vô cùng. Tôi tiến thêm mấy bước nữa rồi chết lặng: “Thủy, em phải không”?

Người phụ nữ ấy quay người lại và ôm theo đứa trẻ, tôi sững sờ tới mức không tin vào mắt mình khi nhìn thấy đứa trẻ ấy, nó giống với hình ảnh của tôi lúc 1 tuổi như tạc. “Trời ơi, anh Thạo, anh về thật rồi sao. Con ơi, bố kìa…”.

Tới lúc đó tôi mới biết rằng mình đã có con, và người ngủ với tôi đêm ở nhà nghỉ ấy không ai khác chính là Thủy: “Em đau đớn khi thấy tờ 500 ngàn dưới gối, nhưng trong thâm tâm em vẫn tin anh là người đàn ông tốt, em đã giữ lại cái thai và đợi anh”. Tôi đưa Thủy và con về nhà, nhìn thằng bé mẹ tôi đang nằm trên giường bật ngay dậy, đây có lẽ là món quà lớn nhất mà tôi dành tặng mẹ, chỉ tiếc là bố tôi đã không được nhìn thấy đứa cháu nội của ông trước khi nhắm mắt. Nhưng ở trên thiên đàng tôi biết bố đang nở nụ cười hạnh phúc.

Lâm Minh/ Theo Một thế giới