Em ơi! Người em nóng ran rồi này hay là anh cứ làm nhé, sắp chịu không nổi nữa rồi

(Chiakhoavang) – Nửa đêm quay sang lần mò vợ định bụng ‘làm tý’ ai dè thấy vợ người nóng ran sẵn rồi. Hải liền lao vào bảo…

Mỗi lần nhìn chồng Phượng lại phì cười, cô chưa thấy 1 ông chồng nào hậu đậu như thế. Phượng và Hải cứ như đôi đũa lệch gặp nhau vậy. Phượng chu đáo, đảm đang bao nhiêu thì Hải lại vô tư, vụng về bấy nhiêu.

Ngày lấy nhau về đêm tân hôn Hải đã cho Phượng rơi xuống đất mấy lần vì thời đó còn nghèo cưới nhau về thuê cái phòng trọ ở tạm. Cái giường bé tý mà Hải nằm dang tay, dang chân đã vậy còn thẳng cẳng đạp vợ chỉ vì mơ màng ngủ say bí tỷ chắc biết gì. Phượng lườm nguýt muốn đánh cho 1 trận nhưng nể tình chồng uống rượu tiếp khách quá nhiều nên cô bỏ qua.

Ngày Phượng sinh em bé, Hải mừng quá run run tay suýt làm rơi con xuống nền nhà khiến bác sĩ y tá được phen đứng tim. Sau lần đó vợ không cho bế nữa thì Hải cứ gãi đầu hứa:

Xem thêm >>>  Đêm tân hôn tôi nín thở sợ hãi vì sợ chồng sẽ đuổi đi nào ngờ anh vui vẻ bảo: “Anh đâu cần em phải nguyên vẹn, chỉ cần em mạnh khỏe luôn bên anh là đủ lắm rồi”

Em ơi! Người em nóng ran rồi này hay là anh cứ làm nhé, sắp chịu không nổi nữa rồi

(Ảnh minh họa)

– Lần này anh không rung tay nữa đâu, cho anh bé con 1 tý thôi.

Phượng nhìn thấy điệu bộ đó cô vừa thấy thương vừa buồn cười. Có hôm vợ ốm, Hải xin nghỉ luôn việc để ở nhà chăm. Sáng ra anh đi mua con gà rõ to về để ninh cháo cho vợ. Hải ninh cả buổi, chẳng hiểu anh ninh kiểu gì mà đến khi múc cháo lên cho vợ thì Phượng chỉ biết há hốc mồm:

– Em ăn đi, anh ninh cháo gà cả buổi cho em đấy.

– Cái này mà anh gọi là cháo ư? Em tưởng là cơm nhão chứ.

– Đâu, cháo mà, anh nấu cháo thật mà.

– Thế anh nấu bao nhiêu gạo.

– Ừ thì… 2 bát.

Phượng không nói nổi câu gì chỉ biết lăn ra ôm lấy bụng cười sặc sụa:

– Ôi giờ ơi, nấu cháo thì anh chỉ cho nửa bát gạo thôi chứ.

– Thảo nào, cứ chốc chốc anh lại cho nước vào mà nó vẫn thành ra thế này.

Khổ, lấy được ông chồng yêu vợ thương con nhưng động việc gì cũng không biết làm nhiều khi Phương chẳng biết nên trách hay nên vui nữa. Có hôm Phượng bảo làm cua để nấu canh vì cô về muộn hơn Hải. Ai dè vừa về tới cửa đã thấy chồng bế con ra khoe:

– Vợ về rồi à, anh làm cua rồi đó, em nấu đi.

– Ôi chồng em giỏi quá, nước cua đâu rồi anh, để em nấu canh mướp.

– Ơ anh tưởng, đổ nước đi, nấu mỗi bã cua thôi chứ. Anh vò viên đẹp đẽ để chỗ kia còn nước anh đổ đi rồi.

– Ôi tôi điên mất, sao anh lại đổ đi. Nấu cua người ta chỉ nấu nước thôi mà, bã bỏ đi chứ đâu ăn được.

Hải mắt chữ O miệng chữ A, cứ như vừa được khai sáng vậy. Hôm đó gửi con bên nhà ngoại, hai vợ chồng muốn dành thời gian cho nhau. Đêm đó tắm rửa xong Hải lên phòng nằm chờ vợ, nhưng khổ nổi khi Phượng định lên ôm ấp chồng thì sếp gọi bảo làm báo cáo mai nộp gấp nên cô đành cặm cụi làm.

11 giờ lên tới nơi chồng đã say giấc nồng trên bụng là quyển truyện Dokemon vẫn hay đọc cho con nghe. Phượng thở dài rồi leo lên ngủ, nửa đêm Hải tỉnh dậy đưa tay lần mò người vợ định ‘tập thể dục’ 1 lúc thì bỗng dưng thấy người Phượng nóng ran:

– Em ơi, em sao vậy, em mệt à hay sao mà người nóng ran thế này.

– Em không sao, em hơi mệt chút thôi.

– Người em nóng ran rồi này, mò hôi toát hết cả ra. Chết rồi làm sao đây, anh phải làm gì đây vợ, hay anh gọi cho mẹ nhé.

– Đừng anh, đừng làm mẹ lo mẹ đang ngủ mà. Em không sao đâu.

– Không sao gì mà không sao, anh làm thật nhé, anh lo quá để lâu chịu không nổi.

– Anh thấy cái khăn ướt lau người hộ em.

– Ừ ừ, sao lại ra nông nỗi này cơ chứ.

Xem thêm >>>  Đang lim dim thì nghe chồng sắp cưới thì thầm với cậu bạn: ‘Mày cứ mạnh dạn cởi váy ra đi, cô ta say bí tỷ rồi không biết gì nữa đâu”

Em ơi! Người em nóng ran rồi này hay là anh cứ làm nhé, sắp chịu không nổi nữa rồi

(Ảnh minh họa)

Nhìn chồng cuống hết cả lên, Phượng vừa thương vừa hạnh phúc. Cả đêm Hải cứ ngồi thế hết thay khăn lại lau người, hết đắp chăn lại bật quạt, chốc chốc lại chép miệng thương vợ. Cô mệt phờ nhưng vẫn nghĩ bụng: ‘Mình lúc nào cũng bô bô chê anh ấy vụng chẳng giúp được vợ việc gì, mình toàn cáu gắt trách chồng. Nhưng những lúc thế này mới biết anh ấy yêu vợ, thương vợ nhiều đến thế nào. Tuy anh ấy không chu đáo, không sành việc nhưng lại rất chân tình, rất quan tâm, xã hội giờ tìm được mấy ai như vậy nữa”. Ngắm ông chồng đang ngồi mệt rũ tay vừa xoa lưng cho vợ vừa gật gù ngủ gục Phượng chỉ biết mỉm cười hạnh phúc.

Vợ chồng chỉ cần vậy thôi khi ốm khi đau, khi buồn khi vui luôn có người nói: “Có anh ở đây rồi, em đừng lo nữa nhé” là đủ. Chứ không phải về nhà ném cho ít tiền rồi tỏ vẻ khinh khỉnh như vợ là kẻ ăn bám, đến khi vợ cần thì biến mất tăm mất dạng không thấy đâu thậm chí còn đang bận ôm cô bồ khác thì… mới khổ.

 An Nhiên/ Một Thế Giới