Gặp người bỏ rơi mình để lấy con giám đốc đang đẩy xe rác, tôi xuống xe đưa cho anh ta một thứ khiến bản thân hả dạ vô cùng

(Chiakhoavang) – “Chào anh, trông anh vất vả quá. Mới mấy năm không gặp mà trông anh thay đổi nhiều quá. Vợ anh là con giám đốc sao giờ anh phải đẩy xe rác thế kia?”.

Hưng chỉ thẳng vào mặt tôi nói:

– Cô cút ngay cho tôi, cô ngu thì cô tự chịu, tôi đã bảo rằng cô phải uống thuốc phòng tránh, vậy mà giờ để ễnh bụng ra. Cô tưởng dùng cái đó mà trói chân thằng này được à? Nhầm to nhé! Thông báo với cô rằng tôi sắp cưới con giám đốc rồi.

– Anh ơi, anh không thương em thì thương con, nó có tội gì đâu? Với cả chúng mình yêu nhau 3 năm nay, tình nghĩa nhiều như thế, đâu thể nói bỏ là bỏ được.

– Thằng này bỏ hết nhé. Trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra, đừng có nói được với không chuyện gì cả. Cô nói nhiều nữa là tôi đòi lại 500 ngàn tôi vừa mua đồ cho cô đó.

Nói rồi Hưng đẩy tôi ra khỏi nhà giữa đêm mưa. Tôi đập cửa rầm rầm nhưng anh ta vẫn không mở. Mối tình 3 năm của tôi kết thúc trong vòng một nốt nhạc.

Tôi lững thững đi trong mưa. Lúc đó là 11h đêm, tôi không biết sắp tới cuộc đời mình sẽ đi về đâu nữa, tôi chỉ là một cô gái quê lên thành phố làm việc, lương tháng cũng chỉ được 3 triệu đồng, giờ tôi bị bỏ rơi, trong mình đang mang giọt máu của Hưng, tôi không biết phải làm thế nào nữa, đời tôi con như chấm hết.

Gặp người bỏ rơi mình để lấy con giám đốc đang đẩy xe rác, tôi xuống xe đưa cho anh ta một thứ khiến bản thân hả dạ vô cùng
(Ảnh minh họa)

Quẩn quá, tôi lao ra đường, định tự tử. Lúc tôi lao ra, chiếc xe đó bỗng dưng phanh kít lại. Tôi chỉ bị ngã ra đất bất tỉnh. Hôm sau tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn phòng rất sang trọng, rèm phủ kín mít.

Tôi hoảng quá, tỉnh lại nhìn xung quanh. Một lúc sau có người đàn ông trung tuổi bước vào, đưa cho tôi ly nước ấm, kéo rèm lên rồi hỏi:

– Cô đỡ chưa? Tối qua sao lao vào xe tôi tự tử vậy? Bộ muốn cho tôi vào tù hả?

– Em xin lỗi bác… tại em quẫn quá…

Xem thêm >>> Cầm tờ 100 đô nhàu nhĩ vợ đưa, tôi hí hửng mang đi cất mà không để ý đến việc động trời vợ làm sau đó

– Thôi cô nghỉ đi, xong rồi ăn uống cho khỏe nhé. Tôi đi làm đây.

Tôi không biết phải nói gì, vì tôi không biết gì về người đàn ông đó cả. Tôi đi ra các phòng khác thì thấy đó là căn nhà rất sang trọng, bên ngoài còn có cả mảnh vườn lớn. Tôi vẫn còn đau chân nên không đi lại được nhiều.

Tối về, nghe tôi kể chuyện người đàn ông đó mới bảo tôi ở lại làm quản gia cho nhà ông ấy. Nhìn ngoài có vẻ già nhưng thực ra, ông ấy mới 36 tuổi, bị vợ bỏ theo trai đã 3 năm. Thấy tôi có bầu, ông ta còn mua thuốc bổ về cho tôi, còn dặn tôi không phải làm những việc nặng.

Thế là tôi nghỉ việc, chuyển hẳn sang làm quản gia và nấu ăn cho ông ấy Nghe đâu ông ta rất giàu nhưng hơi kỳ cục, khó tính, chả bao giờ tôi thấy ông ta dẫn bạn gái về nhà cả.

Thế mà 1 năm sau đó, ông ta cầu hôn tôi và chấp nhận làm bố của con tôi. Sau một thời gian dài từ chối, tôi đồng ý. Bẵng đi mấy năm, cuộc sống của mẹ con tôi đang yên ổn thì có một chuyện bất ngờ xảy ra.

Hôm đó tôi đang đưa con đi công viên chơi, đang ngồi trong xe ngắm phố phường thì giật mình khi thấy bóng dáng quen thuộc. Cái mặt có bộ râu quai nón ấy không lẫn đi đâu được, là Hưng đang còng lưng đẩy xe rác. Tôi bèn bảo tài xế dừng lại rồi bảo anh ta giữ con còn mình thì bước xuống đứng trước mặt Hưng:

– Chào anh, trông anh vất vả quá. Mới mấy năm không gặp mà trông anh thay đổi nhiều quá. Vợ anh là con giám đốc sao giờ anh phải đẩy xe rác thế kia?

– Ơ Hương… Là em đây ư?

– Tôi đây, tôi bảo lái xe dừng lại để chào hỏi anh vài câu. Xe tôi kia.

Gặp người bỏ rơi mình để lấy con giám đốc đang đẩy xe rác, tôi xuống xe đưa cho anh ta một thứ khiến bản thân hả dạ vô cùng
(Ảnh minh họa)

Nói rồi tôi chỉ về phía chiếc xe 3 tỷ đang dừng ở bên đường. Hưng há hốc mồm kinh ngạc hỏi tôi:

– Làm thế nào mà em được như ngày hôm nay?

– À, tất cả là nhờ anh hết ấy mà.

Nói rồi tôi móc ví lấy ra tờ 500 ngàn rồi bảo:

– Đây, trả lại tiền hôm đó anh mua thuốc cho tôi. Con tôi đang ngồi trong xe kia, thôi tôi đi đây, chào anh nhé.

Tôi cười đắc thắng đi thẳng, để mặc Hưng với vẻ mặt chưng hửng phía sau. Sau đó tôi tìm hiểu mới biết, thì ra ông giám đốc đó tham ô nghìn tỷ, sau này tài sản bị tịch thu hết, cưới được mấy tuần thì vợ bỏ đi theo trai, Hưng bị mất việc, bị đòi nợ khắp nơi, cuối cùng phải đi làm lao công.

Tôi không nghĩ rằng có ngày mình lại có thể cười vào mặt tình cũ một cách đắc thắng như vậy. Chắc giờ anh ta cũng đã trắng mắt khi thấy tôi sống như thế nào khi không có anh ta.

Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới