Hận vợ bỏ đi khi chồng gặp tai nạn, nhưng rồi 2 năm sau gặp lại phải bật khóc quỳ gối cảm ơn cô ấy

(Chiakhoavang) – Tôi hận vợ đến mức treo ảnh cô ấy trên bàn thờ rồi cấm con gái nhắc đến mẹ. Nhưng rồi sau 2 năm tôi phải bủn rủn chân tay khi biết được sự thật đau lòng đó.

Tôi và vợ kết hôn được 7 năm, tuy cả hai đều là lao động chân tay nhưng vợ chồng tôi sống rất tình cảm và hạnh phúc. Vợ tôi khi ấy là 1 người phụ nữ biết lo toan và luôn đặt gia đình lên hàng đầu.

Có những hôm đi giao hàng cho khách xong tôi lại chạy qua siêu thị đón vợ vì cô ấy làm lao công ở đó. Cuộc sống tuy vất vả nhưng được cái có cô con gái học hành rất giỏi nên chúng tôi cũng được an ủi phần nào.

Mọi thứ dường như êm đềm như thế cho đến 1 ngày tôi đi xe ôm chở khách đi khá xa, lúc về không may bị tai nạn. Tỉnh dậy tôi thấy mình nằm trong bệnh viện, xung quanh là dây rợ chằng chịt, người đau nhức và đầy vết thương. Vợ ngồi bên cạnh nước mắt ngắn dài, tôi thấy 1 bên chân của mình không còn cảm giác nữa. Tôi hét lên thất thanh rồi ngất lịm khi thấy chân mình đã bị cưa đi. Lúc đó tôi thực sự không muốn sống nữa nhưng có vợ luôn ở bên động viên nên tôi cố vượt qua cú sốc.

Xem thêm >>>  “Bảo hộ” đầy đủ nhưng vợ vẫn có bầu, tôi đánh cô ấy thừa sống thiếu chết để rồi chết trân khi nghe tuyên bố từ mẹ và bác sĩ

Hận vợ bỏ đi khi chồng gặp tai nạn, nhưng rồi 2 năm sau gặp lại phải bật khóc quỳ gối cảm ơn cô ấy

(Ảnh minh họa)

Sau 3 tháng nằm viện số tiền viện phí đã lên đến gần trăm triệu đồng, nghe con số thôi tôi đã muốn xỉu vì thực sự nhà có bao nhiêu gia tài đều thì vợ đều bán hết để chạy chữa cho tôi. Nhìn cô ấy hao mòn vì vừa chăm chồng vừa đi làm vừa chăm con mà tôi thấy xót xa.

Nhưng rồi 1 ngày đẹp trời khi tôi tỉnh dậy chỉ thấy mẹ bên cạnh chứ không thấy vợ đâu. Cô ấy đã biến mất hoàn toàn, trước khi đi cô ấy có để lại cho tôi 1 bức thư cô ấy nói đã quá chán cảnh này rồi và không muốn sống chung với tôi nữa. Khi đó tôi như chết đi lần 2, nhưng vì con nên tôi phải sống tiếp. Tôi sốc tột độ, tôi tự hỏi tại sao vợ tôi lại làm vậy. Tôi bị trầm cảm chẳng nói năng với ai câu nào. Con gái tôi được gửi về quê ở với ông bà nội.

Khi bố mẹ định bán mảnh đất rồi vay ngân hàng để trả tiền viện phí cho tôi thì bỗng dưng có 1 hôm có 1 nhà hảo tâm đến giúp chúng tôi trả số nợ đó. Họ nói có nghe người bạn kể về hoàn cảnh của tôi nên họ đã kêu gọi mọi người quyên góp.

Anh ta như vị cứu tinh của gia đình tôi, tôi xuất viện với những vết sẹo và cái chân bị cưa 1 bên. Cuộc đời tôi dường như chẳng còn gì ý nghĩa, tôi trở thành kẻ tàn phế, vợ bỏ tôi mà đi. Tôi hận cô ta đến tận xương tủy vì khi khó khăn hoạn nạn đã quay lưng lại với mình.

Nhiều hôm chán đời tôi lâm vào rượu chè, nhưng cuối cùng vì đứa con gái tôi vực mình dậy. Tôi mở 1 cửa hàng nhỏ để sửa xe đạp và buôn bán các thứ. Dân làng thương nên quán tôi cũng khá đắt hàng, thỉnh thoảng lại thấy có tiền gửi về cho con bé nhà tôi ăn học. Tôi nghi ngờ hay cô vợ của mình gửi, nhưng nghe bên bưu điện nói các nhà hảo tâm biết hoàn cảnh của gia đình tôi nên muốn giúp đỡ. Vì thế tôi cũng chẳng mảy may nghi ngờ gì nữa, tôi nghĩ bụng: “Mình khổ nhưng may ra ông trời vẫn còn thương”.

Tôi không cho con gái nhắc đến mẹ nó, tôi xem như cô ta đã chết rồi thậm chí tôi còn để ảnh cô ta trên bàn thờ nữa. Nỗi hận thù cứ đeo bám tôi suốt 2 năm dai dẳng cho đến 1 ngày… hôm đó tôi lên thành phố khám lại.

Xem thêm >>>  Vô tình thấy vợ để quên thứ đó trong phòng ngủ tôi mới bủn rủn hiểu ra vì sao cả tháng nay mình lại được thoải mái xả láng với cô bồ thâu đêm như vậy

Hận vợ bỏ đi khi chồng gặp tai nạn, nhưng rồi 2 năm sau gặp lại phải bật khóc quỳ gối cảm ơn cô ấy

(Ảnh minh họa)

Vô tình tôi gặp lại người đàn ông năm nào đã trả viện phí cho mình. Tôi cảm ơn anh ta rối rít, lúc này anh ta mới thú nhận. Số tiền đó là do vợ tôi trả:

– Anh đùa tôi sao, người đàn bà bạc bẽo đó sao lại có nhiều tiền đến vậy mà trả viện phí cho tôi được.

– Tôi biết anh rất hận cô ấy, nhưng xin anh hãy nghe tôi nói. Năm đó vợ chồng tôi đến khám hiếm muộn, lúc ra đến cầu thang nghe vợ anh gọi điện về nhà khóc lóc. Cô ấy nhờ mọi người vay tiền để chạy chữa cho anh, khi đó chúng tôi nảy sinh ý định nhờ cô ấy mang thai hộ vì vợ tôi không thể sinh con được. Sau 1 hồi bấn loạn cuối cùng cô ấy cũng đồng ý, ngày bỏ đi cô ấy đã khóc rất nhiều nhưng có vô tình thì cô ấy mới có thể dứt áo ra đi được.

Nghe xong tôi bủn rủn chân tay khi đã hiểu lầm vợ, nhưng tôi vẫn giận vì cô ấy không bàn bạc với tôi:

– Tôi biết gia đình anh rất khó khăn, số tiền đó là quá sức cho cả hai bên nên bất đắc dĩ vợ anh mới phải làm vậy, mong anh hãy hiểu. Vợ anh chỉ mang thai hộ còn trứng và tinh trùng là được cấy ghép chứ tôi và vợ anh không hề làm chuyện đó với nhau đâu.

Mắt tôi cay xè, khó nhọc hỏi:

– Vậy giờ vợ tôi đâu rồi?

– Giờ cô ấy đang làm ô sin cho nhà tôi, tiền lương hàng tháng cô ấy góp lại rồi nhờ vợ tôi gửi về cho bố con anh. Tất cả đều là tiền mô hôi nước mắt của vợ anh cả đấy chứ không phải tiền từ thiện nào đâu.

– Vậy sao cô ấy không chịu quay về thăm bố con tôi lấy 1 lần…

– Có chứ, ngày nào cô ấy chẳng khóc vì nhớ bố con anh, nhưng mấy lần vợ anh tìm về quê thì nghe bảo anh rất hận cô ấy thậm chí còn thờ ảnh nữa nên cô ấy không dám gặp.

Sau 1 hồi nói chuyện tôi được người đàn ông đó đưa về nhà, trước mặt tôi là cô vợ hiền thảo ngày nào đang lau nhà. Vừa nhìn thấy tôi vợ sững sờ nước mắt cứ thi nhau rơi:

– Ông xã à… sao anh lại đến đây.?Là tôi đưa anh ấy đến, cô Loan và anh cứ nói chuyện đi nhé. Tôi lên nhà có chút việc.

Trước mặt vợ tôi chỉ biết quỳ gối xin lỗi và cảm ơn. Vợ chồng ôm lấy nhau khóc, tôi xin phéo đưa cô ấy về:

– Em có chấp nhận ở với người chồng tàn tật như anh không?

– Có chứ, dù anh có ra sao thì em vẫn thương anh hết.

Từ đó gia đình tôi đoàn tụ, đêm nào vợ cũng ôm tôi thật chặt. Cuối cùng qua bao thăng trầm chúng tôi cũng về chung 1 nhà và hóa giải được mọi nghi ngờ. Tôi thực sự nợ người vợ này rất nhiều.

An Nhiên/ Một Thế Giới