Ly thân với vợ nhưng ngay đêm đầu tiên nhìn thấy cảnh này tôi đã không thể nào cầm lòng…

(Chiakhoavang) – Nửa đêm rồi mà mắt tôi vẫn như hai cái đèn pha ô tô nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tôi tò mò không biết là em đã ngủ chưa nên mon men lại gần cửa phòng ngủ.

Tính Hà ương bướng lắm nên lúc quyết định lấy Hà, bạn bè tôi cứ thắc mắc hỏi:

– Liệu mày có đủ tự tin và bản lĩnh sẽ thuần hóa được con ngựa hoang là Hà không?

Thú thật, bản thân tôi khi ấy cũng không tin tưởng lắm vào cái quyết định có thể “dạy dỗ” được Hà. Nhưng Hà ngoài cái tính bướng ấy ra thì điểm gì cũng khiến tôi chết mê chết mệt mới khổ. Nhớ yêu nhau đã được 3 năm mà chúng tôi chia tay có khi nhiều không đếm xuể cũng vì cái tính ương bướng của Hà. Người chủ động nói chia tay là tôi nhưng người chủ động quay lại cũng là tôi. Vì xa Hà có một ngày, không được gặp Hà, nghe giọng Hà một ngày là tôi đã nhớ đến phát điên lên rồi. Hơn nữa, Hà của tôi ngoài cái tính ương bướng ra thì tốt lắm.

Xinh đẹp, tài giỏi, lại chung tình, chỉ có yêu tôi. Bằng chứng là những lần chúng tôi cãi vã, Hà nói đi tìm người khác nhưng tôi theo dõi thì chỉ thấy em ngoan ngoãn ở nhà. Con người, ai chẳng có khuyết điểm, bản thân tôi cũng cs khuyết điểm là nóng tính đấy thôi. Nên tôi vẫn quyết định lấy Hà làm vợ.

Ly thân với vợ nhưng ngay đêm đầu tiên nhìn thấy cảnh này tôi đã không thể nào cầm lòng…

Thú thật, bản thân tôi khi ấy cũng không tin tưởng lắm vào cái quyết định có thể “dạy dỗ” được Hà. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> “Nhà em nghèo rớt mồng tơi thế này, anh chỉ đón dâu được ban đêm thôi cho đỡ xấu hổ”

Sau khi kết hôn, Hà thực sự khiến cho cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Nhiều niềm vui, nhiều bất ngờ nhưng cũng lắm bực mình. Chẳng ngày nào là chúng tôi không đôi co, chành chọe nhau đôi ba câu. Xong rồi cả hai lại khúc khích, rí rỏm với nhau sau đó ngay được. Cứ như thể, cãi vã chính là gia vị đặc biệt làm cho cuộc sống hôn nhân của chúng tôi màu sắc hơn vậy. Nhưng…

Càng ngày, Hà càng ương bướng quá thể. Không biết có phải vì tính ương bướng ấy tăng theo cấp độ nhân không hay tại tôi đã bắt đầu không chịu nổi cái tính ngang ngược ấy của Hà. Mà chắc cũng có thêm những tác động ở bên ngoài ấy. Bạn bè, đồng nghiệp của tôi nói đàn ông là chủ trong nhà, nên có rất nhiều quyền. Kể cả quyền không phải làm việc nhà. Quyền đi chơi về muộn không bị la mắng, quản lý. Chẳng biết thế nào mà tôi lại làm theo lời mấy người bạn mách nước về cách dạy vợ theo kiểu áp đặt, bắt nạt ấy.

– Em là vợ, phải nghe anh hết, bỏ ngay cái tính ngang ấy đi.

– Em không bỏ. Em ngang nhưng là ngang có lý. Ngang trong việc muốn anh phải chia sẻ việc nhà, muốn anh không được đi chơi về muộn quá, không nhậu nhẹt nhiều quá là sai hả?

Vậy là chiến tranh lạnh bùng nổ vì tôi không chịu và Hà không nghe.

Thời gian đầu thì cả hai không nói chuyện nhưng vẫn cứ ngủ chung một giường. Tôi thì cứng miệng thế nhưng có cái tính cứ phải ôm vợ mới ngủ được. Nên cãi nhau thì cãi nhau, khi ngủ, tôi vẫn quay sang ôm Hà. Nào ngờ em:

– Anh không chịu nhận lỗi thì đừng có hòng ôm em?

Ly thân với vợ nhưng ngay đêm đầu tiên nhìn thấy cảnh này tôi đã không thể nào cầm lòng…

Em nằm dài trên giường, ôi thiên địa ơi, sao hôm nay nhìn em lại hấp dẫn đến thế. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Sau cái đêm sang nhà em dâu nhờ đánh cảm, tôi choáng khi cứ lên giường là chồng lại lột quần áo, đòi làm

Tự ái đàn ông dâng lên cao.  Tôi gào lên:

– Đã thế thì ngủ riêng đi, ly thân đi cho đỡ phải động chạm vào nhau.

Ngay lập tức, yêu cầu của tôi được đáp ứng. Và đêm nay, chính là đêm đâu tiên chúng tôi ly thân. Để chứng tỏ mình là người đàn ông cao thượng, tôi ôm gối sang phòng khách ngủ. Tôi đi mà em chẳng thèm giữ lại khiến tôi bực mình lắm. Tôi nghĩ bụng, đã thế, tôi nhất quyết không nhún nhường để em phải hối hận, phải xin tôi tha thứ. Ngờ đâu…

Nửa đêm rồi mà mắt tôi vẫn như hai cái đèn pha ô tô nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tôi tò mò không biết là em đã ngủ chưa nên mon men lại gần cửa phòng ngủ. Thậm chí, tôi còn trộm nghĩ là em đang ôm gối khóc thầm vì không có tôi cơ. Thế mà, vừa hé mắt qua khe cửa, tôi đã chết đứng khi gặp cảnh ấy…

Em nằm dài trên giường, ôi thiên địa ơi, sao hôm nay nhìn em lại hấp dẫn đến thế. Bình thường ngủ có tôi, tôi có thấy em diện áo hai dây với quần ngắn như thế này đâu. Đèn thì sáng, da em thì lại cứ trắng hồng lên. Một số bộ phận trên người tôi bắt đầu mất kiểm soát. Và thay vì khóc như tôi nghĩ, em lại cười khúc khích với bộ phim yêu thích của mình. Mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn, tay chân run lẩy bẩy. Ngay lập tức tôi chạy nhanh vào nhà tắm, vỗ nước vào mặt cho tỉnh táo. Trở lại ghế thì tôi thấy phòng ngủ đã tắt đèn. Thôi xong, ván này tôi thua chắc rồi. Mà nghĩ đi nghĩ lại, thua vợ cũng chẳng làm sao. Hơn nữa nghĩ cho kĩ thì chuyện này tôi cũng sai cơ mà. Tôi nghĩ kĩ rồi, mai tôi sẽ xin lỗi vợ.

Nắng/ Theo Một thế giới