Một lần ở nhà, vô tình nghe thấy điều này, chồng thu dọn quần áo cùng em ra ở riêng

Bao nhiêu lần ấm ức nhưng em không kể gì với chồng vì mong nhà cửa êm ấm, đến khi chồng phát hiện ra, anh thu quần áo nói hai vợ chồng dọn về nhà ngoại…

Lấy chồng đúng là canh bạc cuộc đời, em may mắn lấy được người chồng yêu thương mình nhưng mẹ chồng thì đúng là…

Nhà chồng em cũng có của ăn của để mà bố mẹ chồng chi li, kẹt sỉ kinh khủng. Chồng em đi làm xa, cuối tuần mới về. Hàng ngày, em đi làm về là cả nhà đã ăn uống xong xuôi hết rồi, để phần lại cho em ít cơm nguội với ít lạc rang và canh rau. Hôm nào em về đúng bữa thì bố mẹ chồng gắp thật nhanh thịt thà vào bát như sợ con dâu ăn mất phần. Mà đó là hàng tháng em đã nộp 3 triệu tiền ăn rồi, chồng em tháng chỉ ở cơm ở nhà 16 bữa còn đâu chỉ có mình em ăn thôi. Vậy mà ông bà làm như em ăn bám vậy.

Em cũng có tiền lương nên thấy bố mẹ chồng đối xử vậy, em mua đồ về tự nấu. Nấu ra thì đương nhiên phải mời bố mẹ ăn cùng. Ông bà cũng ăn, gắp một lượt là hết đồ rồi bảo em hoang phí, mua đồ đắt (trong khi em chỉ ăn được vài miếng).

Một lần ở nhà, vô tình nghe thấy điều này, chồng thu dọn quần áo cùng em ra ở riêng

Đến lúc em mang bầu mới là khốn khổ. Em nghén ăn nên mua nhiều đồ để trong tủ lạnh. Vậy mà bố mẹ chồng ăn hết. Mẹ em gửi cho con gà, thịt thà, ông bà ở nhà cũng tự chế biến rồi tự “xử”, em về hỏi thì mẹ chồng bảo nhà không có gì ăn nên ăn rồi. Ức chế nhưng em không kể với chồng, nghĩ chẳng lẽ vì miếng ăn mà bố mẹ, con cái bất hòa. Đợt đó, em gầy lắm vì mua đồ nhưng nào đâu có được ăn, chỉ giấu được ít sữa bánh trong phòng thôi còn đồ thực phẩm tươi vẫn phải cất tủ lạnh nên nhà chồng nấu ăn hết. Chồng em cứ hỏi nhà có chuyện gì à mà em gầy thế nhưng em không nói gì, sợ chồng lo.

Chồng em đi làm cũng mua nhiều thứ về cho vợ lắm: cá, gà, chân giò…nhưng em cũng hiếm khi được ăn. Cho đến một lần, cuối tuần chồng về, như bình thường thì chiều chủ nhật anh đi nhưng muốn ở lại với vợ thêm đêm nữa nên anh bảo sáng thứ 2 đi sớm. Sang thứ 2 lại ngủ quên nên anh ở nhà luôn nhưng chẳng ai biết. Em đi làm từ sớm cũng không hay. Đến chừng 11h trưa em về, em mở tủ lạnh lấy cá để nấu thì không thấy còn gì nữa, trên bàn ăn còn đầu cá và ít cơm nguội. Em có hỏi bố mẹ thì hai ông bà thi nhau chửi em dù em chẳng làm gì sai. Lúc đó em uất ức quá nên khóc, không nói được câu gì. Chồng em ở trong nhà nên nghe thấy hết, ra bênh em. Mẹ chồng bảo chồng em láo, đuổi cả hai vợ chồng đi. Em sợ nên can.

Chuyện nghĩ thế là xong, hôm sau chồng em gọi điện về nói em thu dọn quần áo, đồ đạc để về ngoại. Em tưởng anh nghe lời bố mẹ cho em ra khỏi nhà nên em vừa dọn vừa khóc. Chiều hôm đó chồng về bảo em là dọn luôn quần áo của anh, cả hai vợ chồng cùng đi. “Cứ ở nhà thế này thì không chết vì đói cũng chết vì ông bà đay nghiến”, chồng em bảo. Nghe thế, em sung sướng, không nói nên lời, rút hết quần áo của chồng nhét vô valy.

Một lần ở nhà, vô tình nghe thấy điều này, chồng thu dọn quần áo cùng em ra ở riêng

Hai vợ chồng em bên đồ ra taxi, ông bà ở trong nhà vẫn sa sả nói ra, bảo thách vợ chồng em sống được nếu rời ông bà ra. Chồng em bảo cứ ở nhà ngoại rồi chồng sẽ vay mượn để xây nhà, xây xong thì hai vợ chồng ra riêng (chồng em có mảnh đất ông nội cho nên giờ chỉ cần xây nhà lên là được). Em thấy sung sướng lắm các chị ạ, giờ em được ở với bố mẹ, mấy nữa là ở riêng, chấm dứt cảnh làm dâu khổ sở trước đó. May mắn em được chồng thương nếu không thì chẳng biết sẽ ra sao nữa.

Theo Phunuonline