Nhìn em gái xanh xao, nghén ngẩm, tôi chết điếng khi biết “tác giả” của cái thai trong bụng

Tôi thật sự trách mình quá chủ quan, giờ tôi không biết nên làm thế nào, nên giải quyết cái thai như nào nữa.

Tôi và Thành yêu nhau hơn 3 năm, chuẩn bị làm đám cưới. Hai đứa đã có công việc ổn định, thu nhập ổn, tiết kiệm mấy năm, chúng tôi đã mua được một căn hộ chung cư nhỏ, tất nhiên vẫn phải vay nợ thêm, nhưng tình hình khả quan, có khả năng chi trả.

Tôi có cô em gái 19 tuổi, vừa vào đại học được mấy tháng. Vì cũng muốn em gái được chăm sóc chu đáo nên tôi bảo em về ở cùng. Nhà có hai phòng ngủ, vẫn đang để trống một phòng. Hơn nữa em tôi bảo chỉ ở một thời gian, sau quen rồi vẫn thích ra ngoài ở. Tôi thì thế nào cũng được, miễn sao con bé thoải mái nhất là được.

Nhìn em gái xanh xao, nghén ngẩm, tôi chết điếng khi biết “tác giả” của cái thai trong bụng

( ảnh minh họa )

Tôi cũng không để ý gì, cho đến một hôm đang cùng ăn cơm bỗng thấy em gái ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nhiều ngày sau, nhìn mặt con bé cứ xanh rớt, chân mày lại dựng ngược lên. Tôi nghi ngờ lắm, chẳng nhẽ nào…

Tôi mua que thử ép con bé thử, rồi tá hỏa khi thấy hai vạch đỏ hiện lên.

Tôi hỏi thế nào nó cũng không chịu khai ai là cha đứa trẻ. Tôi nghĩ mà buồn, cả đêm không ngủ được, nghĩ tương lai con bé mà rơi nước mắt.

Mấy ngày liền, tôi xin nghỉ làm, ở nhà chăm con bé. Cuối cùng con bé cũng khóc mếu nói với tôi, bố của đứa bé chính là… Thành, người yêu tôi.

Tôi thất thần khi nghe em gái nói, thật sự khó diễn tả cảm giác lúc ấy tồi tệ ấy. Tôi hỏi từ bao giờ, em gái vừa khóc vừa nói hôm ấy tôi về quê, lại đúng hôm con bé mệt không đi học nên ngủ ở nhà. Người yêu tôi hôm ấy uống say về, nên đã xảy ra chuyện không mong muốn.

Theo như lời con bé nói, chính Thành cũng không biết anh đã gây ra tội gì, cũng hoàn toàn không biết chuyện xảy ra ngày hôm ấy.

Nhìn em gái xanh xao, nghén ngẩm, tôi chết điếng khi biết “tác giả” của cái thai trong bụng

( ảnh minh họa )

Tôi đau khổ lắm, thật sự không biết nên tính sao cho ổn nữa. Em gái tôi bảo nó sẽ phá thai, chuyện này sẽ không ai biết. Sau đó chuyển ra ngoài sống, tôi chỉ việc nhắm mắt làm ngơ là được.

Tôi thấy thế thật sự không ổn chút nào, tội nghiệp cho con bé quá. Nhưng nếu để đứa trẻ lại, 3 chúng tôi cũng khó cư xử với nhau, hơn nữa con bé còn học hành, tương lai trước mắt. Giờ tôi nên làm gì đây?

Theo Khỏe & Đẹp