Nhục nhã vì lấy vợ đẹp…

Tưởng lấy được vợ đẹp là được tự hào với bạn bè, người thân nhưng không ngờ nhục nhã…

Ngày đó, tôi đã cố gắng chinh phục người con gái xinh đẹp, mất mấy năm trời làm một gã si tình để chinh phục được em. Vì em là một người có nhan sắc, được rất nhiều người đàn ông theo đuổi, họ đều là những người giàu có nên tôi cũng chẳng có nhiều lợi thế hơn so với họ. Dù vậy, tôi nghĩ, mình phải kiên trì vì chỉ cần kiên trì thì giấc mơ sẽ thành hiện thực.

Xung quanh em có biết bao nhiêu người ga lăng, quan tâm em, chiều chuộng em, tặng quà cho em. Em từng ghét bỏ tôi, từng chê bai tôi không bằng những người đàn ông khác bên cạnh em. Nhưng vì sự kiêu kì của em, người ta dần không đủ kiên nhẫn. Tôi chính là người ở lại bên em lâu nhất và cuối cùng, em đã cảm nhận được sự chân thành của tôi và nhận lời yêu tôi. Khỏi phải nói tôi sung sướng như thế nào khi có được người yêu xinh đẹp không uổng công chinh phục bao năm. Tôi đã chiến thắng tất cả những kẻ khác vì sự chân thành của mình.

Yêu em, tôi chiều chuộng em như một nữ hoàng, ân cần, chu đáo. Em cũng cảm nhận được tình yêu của tôi nên vô cùng cảm kích. Chúng tôi cưới nhau sau khi tìm hiểu được gần 6 tháng. Cuộc hôn nhân nhanh chóng này có lẽ là nguyên nhân dẫn tới những khúc mắc trong lòng không thể giải quyết suốt thời gian dài.

Nhục nhã vì lấy vợ đẹp…

Ngày nào vợ cũng son phấn ăn mặc hở hang ra ngoài bất kể là ngày nghỉ. Hỏi thì vợ bảo ‘em phải có thời gian riêng của em, phải tụ tập bạn bè chứ, anh cấm đoán gì em?”. (Ảnh minh họa)

Lấy em về, chúng tôi sống chung với bố mẹ và tất cả những mâu thuẫn bắt đầu từ đó. Từ ngày về làm dâu, tôi chưa từng thấy em dậy sớm dọn dẹp, lau dọn nhà cửa. Tất cả mọi việc đều đến tay mẹ tôi. Em không mảy may suy nghĩ xem mình làm như thế có hợp tình hợp lý không. Sáng, dù tôi gọi em cũng không dậy, em ngủ tới tận 9 giờ sáng, ngủ tới lúc nào không còn thèm ngủ nữa thì thôi. Xuống dưới nhà em than ngắn thở dài rằng, ‘con mệt quá, không dậy được, mẹ có gì ăn không mẹ?’. Không lẽ, con dâu dậy muộn mẹ chồng lại còn phải chuẩn bị cả đồ ăn sáng cho sao?

Vợ thuê một người giúp việc ở đâu về nhà rồi sai bảo làm tất cả mọi việc. Vợ ung dung không động chân tay vào việc bếp núc dọn dẹp bao giờ. Mẹ tôi không muốn có người lạ sống trong nhà nên không đồng ý thì vợ suốt ngày hằn học khó chịu, nói mẹ cổ hủ, lạc hậu. Rồi mẹ chồng nàng dâu bắt đầu mâu thuẫn từ đó.

Vợ đẹp nên suốt ngày chỉ thích làm đẹp. Đi ra hiệu làm móng tay dài ngoằng, sơn đủ các thứ. Về nhà, mẹ chồng nói nhặt rau, vợ bảo ‘con không nhặt được đâu mẹ, con mới làm móng, nhặt thì hỏng móng tay mất, mấy trăm nghìn của con đó’. Nghe vợ nói, tôi bực quá, mẹ tôi thì than ngắn thở dài vì chưa thấy cô con dâu nào lại hiện đại một cách thiếu ý thức như vậy…

Tôi có góp ý với vợ thì vợ bảo ‘anh cứ lắm chuyện, thời đại nào rồi, mỗi người đều có cách sống của riêng mình. Anh đừng bắt em phải làm thế này, thế kia. Em lấy chồng chứ không phải về nhà mình làm giúp việc. Thích thì thuê người giúp, không thuê thì mẹ phải làm, mẹ phải chịu thôi. Em có bắt mẹ làm đâu, em thuê người em sẽ trả tiền mà”. Tôi thật vô cùng bất ngờ với thái độ hỗ xược của em với mẹ chồng nhưng càng can thiệp thì vợ chồng lại cãi nhau…

Ngày nào vợ cũng son phấn ăn mặc hở hang ra ngoài bất kể là ngày nghỉ. Hỏi thì vợ bảo ‘em phải có thời gian riêng của em, phải tụ tập bạn bè chứ, anh cấm đoán gì em?”. Thế là vợ đi từ sáng tới tối, chỉ một tin nhắn ‘em không ăn cơm ở nhà anh nhé!’.

Tôi hốt hoảng vì cách cư xử của vợ. Trước, tôi tự hào vì vợ đẹp thì bây giờ tôi dị ứng với chuyện ăn chơi của vợ. Tại sao vợ tôi lại cói thể mặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn đi ra ngoài mà không hay người khác nhìn vào. Hàng xóm dị nghị, bảo vợ tôi ăn mặc hở hang, còn mỏng dính, nhìn đâu cũng thấy lộ liễu, lẳng lơ. Tôi khổ sở vì mang tiếng.

  Nhục nhã vì lấy vợ đẹp…

Ngày nào cũng như ngày nào, sinh con không chịu sinh, vợ chỉ tính chuyện đi chơi, đi dã ngoại rồi du lịch cùng bạn bè. (Ảnh minh họa)

Tuần nào vợ cũng dành thời gian đi làm tóc, mát-xa, rồi còn đi làm đẹp, đi làm mặt, mua sắm. Tôi phát mệt vì cái kiểu sắm sửa của vợ. Làm bao nhiêu tiền vợ dồn hết vào mua sắm, không bao giờ tính chuyện tiết kiệm cho con cái về sau. Vợ bảo ‘sống được bao nhiêu mà chồng phải lo, cứ tiêu đi, ăn chơi đi, xả láng đi, mọi chuyện ắt đâu có đó…’.

Trước nghĩ lấy được cô vợ đẹp là sung sướng, đi đâu cũng có thể đưa đi cùng. Nhưng bây giờ, đưa vợ đi là lại ái ngại vì vợ ăn uống, nói chuyện rất vô ý thức, lẳng lơ, câu kéo rồi hát hò say sưa nhìn đến phát mệt. Sao hồi yêu vợ, tôi không phát hiện ra tính cách của cô ấy. Hay tại vì, tôi đã bị sắc đẹp làm cho lu mờ?

Ngày nào cũng như ngày nào, sinh con không chịu sinh, vợ chỉ tính chuyện đi chơi, đi dã ngoại rồi du lịch cùng bạn bè. Vợ ăn mặc đẹp để làm cho người khác phải ngó nghiêng còn bản thân mình thì không cần biết, sống trong gia đình chồng để làm gì. Vợ không thực hiện nghĩa vụ làm vợ, làm dâu lại còn đòi hỏi đủ thứ. Bản thân tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, xấu hổ vì có người vợ đẹp để hàng xóm láng giềng dị nghị. Thật sự, tôi không biết, mình lấy vợ về để làm gì đây?

Không có lễ nghĩa, không biết phép tắc với bố mẹ chồng, cũng không muốn sinh con, làm việc nhà, tiết kiệm tiền nong? Thật sự, tôi lấy vợ đẹp để làm gì đây?

Theo Khám Phá