Những bài học giản dị: Thương yêu là hành động

Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ.

“Nếu mình không bao giờ gặp nó nữa, mình cũng chẳng tiếc” – Tôi nghĩ và thấy mắt mình nhoè đi khi đứng trong tiệm giặt là. Tôi đang chờ nhận lại quần jeans và áo sơmi của Brett – đứa em con của mẹ kế của tôi. Nó 16 tuổi. Nghịch phá hết thứ này đến thứ khác. Và bộ quần áo mới này của nó đã thủng lỗ chỗ và đầy vết thức ăn.

Mệt. Chán. Tôi ngồi bệt xuống sàn, chờ người ta là lại quần áo một lần nữa. Mà quần áo đâu đã là gì. Brett đã phá hỏng hết giấy dán tường. Ga giường của nó chỉ thọ được một tuần từ ngày tôi bỏ cả một buổi chiều để đi mua. Cửa sổ đã phải sửa vài lần vì nó… phá cửa trốn đi bụi! Nhưng không gì có thể sánh được sự mệt mỏi về tinh thần mà Brett gây ra cho cuộc sống bình lặng của tôi.

Những bài học giản dị: Thương yêu là hành động
  

“Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ”

Tôi biết Brett cần được quan tâm. Bố mẹ Brett cũng ly dị và mẹ Brett lấy bố tôi khi nó mới 12 tuổi. Nhưng hoàn cảnh tôi nào có khác gì? Mà tôi cũng thường xuyên cầu nguyện cho nó được hạnh phúc đấy chứ! Tôi vẫn nhớ câu: “Hãy yêu thương cả người hàng xóm của bạn”. Tôi thấy hoàn toàn có thể yêu thương hàng xóm của tôi, nhưng sao thấy khó yêu thương đứa em “ngoại tộc” này quá.

Nhưng trong suốt bốn năm vừa rồi, tôi đã cố đối xử với Brett kiên nhẫn hết sức có thể. Nhưng Brett chưa bao giờ thay đổi cách sống quái quỷ của nó. Và trong lòng, lúc nào tôi cũng mong ước: “Giá như mình không phải gặp nó trong nhà mình nữa. Mình không chịu nổi nó nữa rồi!”.

Khi Brett gần 18 tuổi, nó quậy phá trong một party rồi bị cảnh sát bắt. Sau đó thì bị gửi tới một trường dạy nghề đặc biệt dành cho học sinh “có vấn đề về tâm lý”.

Chế độ của trường học này rất khắt khe. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, trong số hơn 30 học sinh của lớp, Brett là một trong 5 người đủ điểm tốt nghiệp.

Vào buổi lễ tốt nghiệp, Brett được biểu dương và lên phát biểu trước toàn trường. Nó còn được đưa cho một bông hoa hồng để tặng cho người nào mà nó coi là có ý nghĩa với nó nhiều nhất.

Brett cảm ơn các thầy cô giáo, rồi cảm ơn bố mẹ, cuối cùng hướng về phía… tôi: “Tôi cũng muốn cảm ơn người chị, con của bố dượng tôi. Chị ấy luôn ở cạnh tôi, dù chuyện gì có xảy ra. Đối với bố mẹ tôi thì tôi là con của họ, và họ có trách nhiệm với tôi. Nhưng chị ấy thì bị “gắn” với tôi mà không mong đợi. Vậy mà chị ấy vẫn luôn cho tôi thấy chị ấy thương yêu tôi đến mức nào. Và tôi cũng yêu thương chị ấy y như thế!”.

Những bài học giản dị: Thương yêu là hành động
  

“Nhưng chị ấy thì bị “gắn” với tôi mà không mong đợi. Vậy mà chị ấy vẫn luôn cho tôi thấy chị ấy thương yêu tôi đến mức nào. Và tôi cũng yêu thương chị ấy y như thế!”.

Tôi đứng lặng đi khi Brett tiến về phía tôi, đặt bông hoa hồng vào tay tôi và ôm tôi rất chặt. Tôi nhận ra rằng dù tôi luôn đấu tranh thầm lặng với sự “oán hận” của mình đối với Brett, nhưng nó chỉ nhìn thấy những gì tôi đã làm cho nó.

Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ.

Theo Hoa học trò