Nuôi con đến khi nhắm mắt được nghe câu: “Chết là hết, việc gì phải bỏ ra mấy chục triệu mua quan tài tốt làm gì”

(Chiakhoavang) –“ Mẹ à, con nói thật là chết rồi thì không cần quan tài đẹp đâu. Thế nên con đã nói với cậu út đóng cho mẹ cái tầm mấy triệu đó thôi, nếu mẹ có tiền đây rồi thì tụi con không góp nữa, để con lo việc khác vậy”.

Cả xóm Hạ ai cũng khâm phục bà Vân, người bà nhỏ thó, chồng mất từ năm bà 30 tuổi nhưng bà vẫn ở vậy nuôi con. Bà Vân làm đủ mọi nghề, từ việc đồng áng cho đến đi giúp việc cho nhà giàu để nuôi 3 người con ăn học nên người. Cũng may là con bà ai cũng học giỏi. Đến năm bà 50 tuổi thì 2 con đầu của bà đã thành đạt, làm việc và sinh sống ở thành phố, riêng đứa con út, vì bỏ học giữa chừng nên đành ở quê làm thợ mộc.

Mỗi tháng, 3 đứa con mỗi người góp 500 ngàn vào để nuôi mẹ. Với số tiền 1 triệu rưỡi một tháng, bà Vân đủ để trang trải tiền ăn uống, sinh hoạt, có khi bà còn tiết kiệm được một ít. Bà Vân ở quê với đứa con trai út, đến khi con út của bà lấy vợ, do mâu thuẫn với con dâu nên bà lại về ngôi nhà cũ của mình sống.

Thỉnh thoảng, 2 đứa con ở thành phố cũng về thăm bà nhưng thường là chớp nhoáng rồi đi ngay. Ngay cả đứa con ở quê cũng chẳng mấy khi đến thăm bà vì sợ vợ. Bà Vân buồn lắm, mấy chục năm trời một mình bà cưu mang, nuôi nấng các con là thế, giờ già chỉ ước ở cạnh chúng để ăn bữa cơm, chuyện trò đôi chút mà cũng khó khăn. Có lần bà Vân bị ốm, người con út chỉ đến được 10 phút rồi đi về. Anh bảo với mẹ rằng mình nói dối với vợ đi ra đầu thị trấn mua đinh mới đến cho mẹ chút tiền và vài con cá. Bà Vân ngậm ngùi, cũng vì có lần bà và con dâu cãi nhau nên từ đó, con dâu cấm cửa bà, thậm chí còn không cho chồng đến nhà mẹ.

Ai nhìn vào cũng bảo bà Vân sướng, giờ già rồi chỉ việc tiêu tiền con gửi về, nhàn nhã vô cùng. Nhưng có ai biết được rằng đêm nào cũng thế, bà nằm trằn trọc không ngủ được, những đêm trái gió trở trời, bà cũng chỉ biết tự mình ngồi dậy mà chăm sóc mình mà thôi. Con bà còn bận rộn với nhiều dự án làm ăn, kiếm tiền rồi cãi nhau mỗi khi chúng gặp gỡ.

Xem thêm >>> Chê mẹ chồng bẩn mặc áo 3 ngày không thay, dâu phố cho bà ngủ dưới cầu thang nhưng rồi phải quỳ xuống xin lỗi khi thấy bà…

Đợt đó bà Vân ốm nặng, mãi 3 tháng mà chưa thấy dấu hiệu đỡ. 2 đứa con bà ở thành phố về thăm, nhìn mẹ ốm yếu thì mắng đứa em út rồi ai cũng có lý lẽ của người đó, cãi nhau ỏm tỏi. Đến lúc đưa mẹ đi viện thì bác sỹ bảo bà bị viêm phổi nặng, chắc không thể qua khỏi được.

Thế là 3 đứa con của bà lại bàn nhau lo việc hậu sự cho mẹ. Đứa con út làm thợ mộc bảo:

– Thôi thì cuối cùng mẹ cũng về với bố, các anh xem tậu cho mẹ “cái nhà” đẹp đẹp để bà yên nghỉ.

– Chú mày khôn quá đấy, ai chả biết chú mày làm mộc. Kiểu này lại định kiếm lời từ 2 ông anh này à?

– Em kiếm lời gì chứ? Mẹ chết rồi thì cũng phải lo cho mẹ tử tế chứ? Em hỏi rồi, giá gỗ và công chắc 30 triệu.

– Đằng nào mẹ cũng chết, việc gì phải bỏ ra mấy chục triệu mua quan tài tốt làm gì cho tốn tiền. Mày thử hỏi mẹ đi rồi thì ai là người phải khổ? Chúng ta chứ còn ai nữa. Thế nên mày nên tiết kiệm tiền đi, đừng có ăn bẩn của an hem mày chứ?

– Anh nói lạ thật, em đời nào làm vậy. Thế nếu các anh không đồng ý thì thôi, em cho người làm gỗ rẻ hơn. 15 nhé?

– Ôi giời, mày đúng là điên, định nướng hết tiền vào chiếc quan tàn ấy à? Đằng nào nó chả mục.

Nuôi con đến khi nhắm mắt được nghe câu: “Chết là hết, việc gì phải bỏ ra mấy chục triệu mua quan tài tốt làm gì”
(Ảnh minh họa)

– Em… em chỉ muốn lo xong hậu sự cho mẹ thôi mà.

– Dốt lắm, mày muốn mắc nợ thì cứ tìm gỗ tốt mà làm. Tụi tao chỉ góp 5 triệu mỗi người thôi.

Bà Vân nằm trong buồng. Tuy bà rất mệt và chỉ thoi thóp thở nhưng nghe tiếng các con, bà lại tỉnh rồi lắng tai nghe rồi lại nằm khóc một mình. Thì ra trong suy nghĩ của các con bây giờ, bà chỉ còn là gánh nặng, con bà không muốn bà gây thêm rắc rối cho chúng.

Nghĩ vậy nên sáng hôm sau, bà Vân gọi các con vào rồi đưa cho cả ba một gói nhỏ, đoạn thều thào:

– Mẹ tích cóp đủ tiền mua quan tài rồi, đây là 10 triệu, các con cầm đi.

– Mẹ à, con nói thật là chết rồi thì không cần quan tài đẹp đâu. Thế nên con đã nói với cậu út đóng cho mẹ cái tầm mấy triệu đó thôi, nếu mẹ có tiền đây rồi thì tụi con không góp nữa, để con lo việc khác vậy.

Nói rồi mấy đứa con của bà Vân lại bỏ đi. Đêm hôm đó bà Vân mất và 1 ngày sau, người ta mới thấy đứa con út đưa quan tài đến. Vừa đến cổng, anh ta đã nói: “8 triệu thôi nhé, cực kỳ rẻ. Giờ các anh chia tiền đi, nhanh không vợ em về”.

Đám tang bà Vân diễn ra rất buồn. 3 đứa con của bà chỉ mải nói về chuyện tiền phúng điếu, tiền tổ chức lễ tang, tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào xót mẹ.

Theo Tịnh Uyên/ Một Thế Giới