Sau 4 năm tôi phải cảm ơn bố mẹ chồng  cũ vì năm xưa đã đuổi mẹ con tôi ra đường trong đêm mưa gió như vậy

(Chiakhoavang) – Tôi cứ ngồi trơ ra giữa nhà cho bố mẹ chồng đánh, khi bị đánh đến bầm tím rồi tôi lết xác lên nhà cho con bú. Rồi 1 ngày mưa bão họ ném mẹ con tôi ra khỏi nhà khi chồng tôi chết còn chưa xanh cỏ và rồi…

Tôi theo Đức về làm dâu sau 2 năm yêu nhau dù khi đó bố mẹ anh không hề thích tôi. Họ chê tôi là người nhà quê không xứng với gia đình họ. Nhưng vì tôi dính bầu, chồng tôi tha thiết xin bố mẹ cho cưới nên họ phải tặc lưỡi đồng ý.

Sống trong 1 gia đình có bố mẹ chồng không thích mình ngay từ đầu đã vậy còn mang bầu nghén ngẩm, công việc còn chưa ổn định chắc mọi người cũng tưởng tượng được tôi làm dâu khốn khổ thế nào. Nhiều lúc thèm đủ thứ nhưng chẳng dám mua để ăn, có hôm thèm xúc xích và các thứ quá tôi phải bảo chồng mua rồi thu vào cặp sách mang về cho.

Mẹ chồng cay nghiệt chi ly từng tý, có hôm bà còn dúi tay vào đầu khiến tôi ngã nhào vào bếp. Bà không gọi tôi là con dâu hay tên Lan mà gọi tôi là đồ nhà quê, con của nợ… bao nhiêu lời nói không mấy tốt đẹp gì tôi đều được nghe hết. Đau khổ, buồn tủi thậm chí phát điên lên nhưng vì chồng vì con tôi vẫn phải cố, tôi may mắn có 1 người chồng chiều vợ. Đức luôn ôm chặt tôi mỗi đêm rồi an ủi đủ điều, khi đó anh bảo anh sẽ cố làm việc chăm chỉ để sau này có cơ hội sẽ đưa mẹ con tôi ra ngoài ở riêng.

Xem thêm >>>  Sự phản kháng thông minh của cô con dâu ngày nào cũng bị mẹ chồng giàu lôi ra chì chiết khinh nghèo rồi bắt làm việc như 1 con ở

Sau 4 năm tôi phải cảm ơn bố mẹ chồng  cũ vì năm xưa đã đuổi mẹ con tôi ra đường trong đêm mưa gió như vậy

(Ảnh minh họa)

Ngày đó cứ mỗi lần đi làm thì thôi chứ về nhà là tôi lại sống nơm nớp trong sợ hãi. Tôi sợ mẹ chồng đến mức dù ngồi nhà 1 mình cũng không dám thở mạnh, nhiều lúc hồi hộp lo lắng quá tôi lại bị động thai. Tôi đã từng nghe bạn bè kể về cuộc sống làm dâu nhưng khi trải qua rồi tôi mới biết nó khủng khiếp đến thế nào, thậm chí giờ đã mấy năm trôi qua nhưng khi nghĩ lại tôi vẫn rùng mình.

Khi đó chồng và con là lý tưởng sống của tôi, tôi yêu người đàn ông đó vô điều kiện. Ngày con gái tôi vừa tròn 2 năm tuổi, hôm đó chồng nói sau giờ làm anh sẽ đi mua quà tặng mẹ con tôi rồi mới về. Nhưng 7 giờ, 8 giờ rồi 9 giờ tối vẫn không thấy chồng đâu, gọi cho anh thì thuê bao. 11 giờ đêm chúng tôi được 1 người lạ báo anh bị tai nạn đã qua đời trong bệnh viện.

Giây phút đó tôi sốc đến ngất lịm, tôi không tin nổi đó là sự thật. Bố mẹ chồng tôi gào lên, chạy vào viện nhận xác anh. Tôi thì không còn sức để mà khóc và gào thét nữa. Nỗi đau cào xé, dù trong mơ tôi cũng không thể chấp nhận nổi chồng mình đã chết. Nghe nói dù bị xe đâm anh vẫn ôm chặt con gấu bông màu hồng mà anh đã mua cho con gái. Nghĩ đến cảm giác không được nhìn thấy chồng mỗi ngày tôi lại run lên bần bật tay chân bủn rủn không bước nổi vì nó quá kinh khủng.

Chưa dừng lại ở đó tôi còn bị bố mẹ chồng đánh đổ lỗi rằng tại tôi mà chồng tôi chết. Tôi là loại đàn bà có tướng sát chồng, tại tôi đòi quà mà anh ấy mới ra nông nỗi như vậy. Tôi cứ ngồi trơ ra giữa nhà cho họ đánh, khi bị đánh đến bầm tím rồi tôi lết xác lên nhà cho con bú.

Bố mẹ tôi đòi đưa tôi về nhưng tôi không thể, tôi còn phải ở lại hương khói cho chồng. Chồng mất chưa được 50 ngày bố mẹ chồng đã tống mẹ con tôi ra khỏi nhà ngay giữa đêm mưa bão và thay toàn bộ khóa. Họ bảo tôi sẽ không được sống miễn phí trong căn nhà của họ nữa. Họ sợ mất tài sản sợ phải phân chia các thứ nên nhẫn tâm đuổi cháu nội và con dâu đi.

Tôi ôm con lê lết dưới con mưa bão, tôi cười lớn: “Ông trời cũng biết trêu ngươi ghê, đã bị đuổi đi rồi sao ông còn mưa to như vậy”. Con tôi ốm bị viêm phổi, bố mẹ tôi gom tiền chạy chữa cho nó còn tôi cũng kiệt sức phải nhập viện.

Cuộc đời tôi cũng thay đổi từ đó, chờ con cứng cáp tôi gửi con lại cho bố mẹ rồi đi làm. Không được vào nhà chồng thắp hương thì tôi đành ra mộ anh, mỗi lúc rảnh tôi vẫn ra đó trò chuyện với chồng. Tôi nói tôi nhớ anh, chắc anh cũng nhớ mẹ con tôi lắm. Tôi làm việc quên ngày quên đêm, cuối cùng với kinh nghiệm của mình tôi được 1 người sếp ở bên Singapo nhận vào làm trong công ty của ông ấy.

Xem thêm >>> Yêu vợ đến ngạt thở sau khi mẹ hù dọa: ‘Tao vừa cho vợ mày đi cặp bồ rồi, chứ sống với thằng chồng như mày sao mà chịu nổi’

Sau 4 năm tôi phải cảm ơn bố mẹ chồng  cũ vì năm xưa đã đuổi mẹ con tôi ra đường trong đêm mưa gió như vậy

(Ảnh minh họa)

Với số lương đó tôi dư sức để nuôi hai mẹ con, ngoài số tiền gửi về cho bố mẹ số còn lại tôi tích góp rồi tôi mua được 1 căn hộ chung cư rộng rãi. Tôi đưa ảnh chồng mình về để thờ. Mỗi lần nhìn anh tôi lại nói:

– Mình được ra ở riêng rồi đó, ngôi nhà này giờ sẽ là của chúng ta.

Tôi có rất nhiều người săn đón theo đuổi, tây có ta có nhưng tôi khước từ hết vì tôi vẫn yêu chồng cũ rất nhiều. Chiếc nhẫn năm nào anh trao cho tôi tôi vẫn luôn đeo trên tay. Nhiều đêm nằm ôm con nghĩ lại những gì đã quá nước mắt tôi cứ thế ứa ra, nghĩ phận đời làm dâu tủi nhục, nghĩ đến cảnh con mình còn chưa ý thức được mặt bốthì bố nó đã qua đời mà tôi thấy đau đớn đến thắt lòng. Nhưng giờ đây mẹ con tôi sống rất tốt, tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tôi độc lập tôi có kinh tế có sự nghiệp và có 1 ngôi nhà riêng để thờ cúng chồng. Cũng vì bị bố mẹ chồng đá đít ra khỏi nhà 1 cách nhục nhã như vậy nên tôi mới quyết tâm thay đổi cuộc đời mình như thế, có lẽ 1 ngày nào đó tôi nên cảm ơn họ 1 câu.

Cuối năm nay tôi định vay mượn thêm để mua 1 chiếc ô tô nhỏ, tôi muốn đưa con gái về nhà nội 1 lần để bố mẹ chồng cũ biết rằng chúng tôi rất ổn dù không có họ. Liệu có nên không, xin hãy cho tôi lời khuyên.

An Nhiên/ Một Thế Giới