Sự phản kháng thông minh của cô con dâu ngày nào cũng bị mẹ chồng giàu lôi ra chì chiết khinh nghèo rồi bắt làm việc như 1 con ở

(Chiakhoavang) – Nghe con dâu nói dứt lời bà mẹ chồng há hốc mồm không tin nổi. Mai kéo vali bước đi trong lòng đầy hả hê: ‘Biết thế này mình đã phản kháng lại từ sớm có phải tuyệt không?”.

Ngày Hùng đưa Mai về nhà ra mắt, bà Thùy đã tỏ ra không ưa vì bà không thích con mình lấy gái quê làm vợ. Nhưng dù phản đối kiểu gì Hùng vẫn nhất quyết cưới nên bà đành tặc lưỡi đồng ý. Khi đó bà Thùy còn nghĩ Mai chính là nguyên nhân khiến mẹ con bà bất đồng quan điểm nên sau này cưới về bà sẽ hành hạ cho cô biết tay.

Vì yêu nên Mai mới quyết định cưới dù cô biết rằng làm dâu nhà giàu sẽ chẳng sung sướng gì. Mới về nhà chồng được 1 hôm, nhưng ngày nào cô cũng bị mẹ chồng sai làm việc như chong chóng. Hùng đã cố nhắc khéo mẹ là đừng đổ sự tức giận lên đầu con dâu nhưng thấy con trai càng bên vợ bà càng bực tức.

Xem thêm >>>  Chứng kiến vợ làm dâu khổ quá mà vẫn cam chịu, 2 giờ sáng ông chồng hiền như cục đất đã làm 1 điều không ai ngờ

Sự phản kháng thông minh của cô con dâu ngày nào cũng bị mẹ chồng giàu lôi ra chì chiết khinh nghèo rồi bắt làm việc như 1 con ở

(Ảnh minh họa)

Trước mặt chồng và con trai bà Thùy luôn tỏ ra tốt với Mai nhưng sau lưng thì bà hết sức đay nghiến. Làm dâu được 1 tuần Mai sợ hãi đến nỗi mỗi lần đi làm về cô đều sợ hãi khi bước chân vào nhà. Từ ngày có con dâu bà Thùy cho người giúp việc nghỉ hẳn luôn. Mai phải nấu cơm, rửa bát đến lau dọn hết căn nhà 5 tầng rồi mới được đi nghỉ.

Hùng và bố chồng về muộn nên nhiều khi không chứng kiến cảnh đó. Sợ gia đình bất hòa nên Mai cũng không nói gì với chồng mình. Mỗi đêm nhìn chồng ngủ say, nước mắt cô ứa ra tự nhủ với bản thân: “Vì anh, em sẽ cố gắng, miễn anh luôn yêu thương em thì em sẽ chịu đựng được hết”. Có những hôm công việc nhiều phải về muộn chưa về tới nhà cô đã nghe mẹ chồng mắng sa sả:

– Được làm dâu cái nhà này là phúc đức cho cô rồi, đi làm gì mà giờ này mới về hả? Lương được mấy đồng suốt ngày ăn bám nhà chồng còn bày đặt bận rộn.

– Con xin lỗi vì hôm nay con nhiều việc quá, con nấu cơm ngay đây.

Mai nhẫn nhịn hết mức có thể, thay đồ xong cô lại lao vào việc nhà, nhiều lúc cô thấy mình sắp xỉu đến nơi rồi. Cuối tuần mẹ chồng gọi con cái về nhà ăn cơm, mỗi mình Mai lủi thủi làm hết mọi việc từ đi chợ nấu ăn cho đến rửa bát. Hùng nhìn thế liền mắng em út không giúp chị thì mẹ chồng lại bênh:

– Mấy khi em mày nó về chơi đâu, vợ làm 1 tý thì đã chết ai mà mày bênh nó thế hả?

Mai nháy chồng đừng nói gì nữa, cô quay lưng gạt nước mắt rồi làm tiếp. Cô cứ như người thừa, con ở trong gia đình. Mai cứ lầm lũi lặng lẽ đến tội, đã vậy ngày nào cũng bị chì chiết bị coi khinh các thứ, nhiều lúc cô tự hỏi mình đi làm dâu hay đi làm ô sin, sao mình phải chịu đựng cảnh này nhỉ?

Mai đòi chồng ra ở riêng nhưng Phúc không đồng ý vì nhà anh có mỗi anh là con trai. Phúc nghĩ Mai không suy nghĩ cho chồng nên anh tỏ ra giận vợ. Vợ chồng giận nhau bất đồng quan điểm, sáng hôm sau Phúc đi làm sớm. Mai mất ngủ ốm nằm mềm ở nhà, 8 giờ chưa thấy con dâu dậy bà mẹ chồng liền chạy len tức giận mắng sa sả:

– Cái ngữ con gái quê mùa, giẻ rách như cô được làm dâu nhà này đã là phúc đức rồi giờ lại học đâu cái thoi lười biếng thế hả? Bộ bố mẹ cô không dạy cô sao, càng nhìn càng ngứa mắt. Tôi đã nói với cô từ sớm rồi cô không phù hợp làm dâu nhà tôi đâu đừng bước vào nhà này làm gì.

Xem thêm >>>  Thấy chồng vừa lái xe vừa sờ đùi cô bồ trên phố, vợ liền phi xe đuổi theo đi song song bên cạnh và cái kết không thể ấn tượng hơn

Sự phản kháng thông minh của cô con dâu ngày nào cũng bị mẹ chồng giàu lôi ra chì chiết khinh nghèo rồi bắt làm việc như 1 con ở

(Ảnh minh họa)

Thân xác mệt rã rời Mai gượng mình dậy nhìn mẹ chồng đang chống nạnh chửi bới om sòm:

– Mẹ à, mẹ không thấy con mệt sao con người thì cũng có lúc này lúc kia mà mẹ? Mẹ có thể nói gì con thì nói nhưng đừng động chạm gì đến bố mẹ con. Tuy nhà con nghèo, nhưng họ sống rất đạo đức có văn hóa, có tình người chứ không phải mở mồm ra là chửi bới tục tĩu như mẹ đâu. Mẹ giàu mẹ sang con biết nhưng chẳng phải mẹ cũng suốt ngày ngồi nhà chơi lười chảy thây không làm bất cứ việc gì, đã thế còn ăn bám bố chồng con đó sao? Ít ra con còn có công việc, 1 tháng lương của con cũng được gần 2 chục triệu đó mẹ à, trong khi anh Hùng chỉ được có 10 triệu thôi.

– Mày dám nói với mẹ chồng mày như thế à, đồ hỗn láo.

Bà mẹ chồng tức lộn nóng ra mặt tiến đến đòi tát Mai nhưng cô đỡ tay kịp:

– Mẹ không đủ tư cách để đánh con đâu, mẹ nên soi gương và xem lại chính mình đi, con ngửi thấy có chỗ bốc mùi rồi đấy ạ. Con trai vàng ngọc của mẹ, nếu mẹ thấy quý như vậy thì con trả lại cho mẹ đó. Con muốn đi làm dâu đúng nghĩa chứ không phải đi làm con ở cho nhà mẹ đâu. Mẹ cứ chờ xem, liệu ai có thể sống được với mẹ. Trọng giàu khinh nghèo rồi cũng có ngày bị lòng tham của mình giết chết đó mẹ à. Thay vì ở nhà giám sát chửi bới con dâu mẹ nên đi tìm cho mình 1 người bạn đi, sống như mẹ nó vô vị lắm.

– Trời đất ơi, mày dám… mày dám nói với tao như vậy ư? Mày cút ra khỏi nhà tao ngay.

– Con nhẫn nhịn mẹ như vậy là quá đủ rồi, mẹ khỏi cần đuổi con sẽ tự đi. Nhưng mẹ nên nhớ ly hôn rồi con sẽ được chia đôi tài sản đó.

Nói rồi Mai cười khẩy lấy vali xếp đồ rồi bỏ đi, chiều về đến nhà Hùng và bố chồng thấy cơm nước chưa ai nấu, con dâu bỏ nhà đi mất. Bà mẹ chồng khóc lóc kể khổ nhưng chẳng ai tin. Lúc này bố chồng Mai mới bảo:

– Chắc bà lại quá đáng chửi bới đuổi nó đi chứ gì, đời này có ai mà chịu nổi cái tính của bà cơ chứ. Cái Mai nó hiền mà nó còn không chịu nổi thì bà sẽ chẳng tìm được đứa con dâu nào nữa đâu. Thằng Hùng nếu thích thì tìm vợ rồi dọn ra ngoài mà sống, tao cũng sắp tẩu hảo nhập ma với mẹ mày rồi đây.

Hùng bỏ ra ngoài gọi cho vợ còn bố anh bỏ lên phòng trong khi mẹ chồng Mai sốc quá đứng như trời trồng ở giữa phòng khách rồi khóc lóc chửi bới đủ lời khó nghe. Bước ra khỏi nhà chồng lòng Mai thở dài khoan khoái, cô tự nhủ với bản thân: ‘Đã quá biết thế mình bỏ ra khỏi địa ngục đó từ lâu rồi có phải tốt không?”. Người ta vẫn hay nói: “Con giun xoắn lắm cũng quằn quả không sai, Mai không hề nghĩ có lúc mình lại mạnh mẽ dám đứng lên đấu tranh như vậy.

An Nhiên/ Một Thế Giới