Tâm sự nhói lòng người đàn bà vô sinh 5 năm tìm con cho chồng bên ngoài và cái kết bất ngờ

Tôi biết mình bị vô sinh trước khi lấy chồng nhưng vì quá yêu nên tôi quyết định giấu anh để rồi…

Trước đây tôi vốn là một đứa con gái không coi tình yêu ra gì. Tôi yêu tới vài người và hầu như ai tôi cũng đi quá giới hạn. Quả báo vài lần phá thai đã làm tôi không thể có cơ hội làm mẹ. Tôi nhìn đời với một con mắt bất cần hơn.

Thế rồi tôi gặp anh. Anh dịu dàng, ấm áp khiến tôi không tài nào ngừng nghĩ đến anh. Nếu như trước kia, tôi đã sẵn sàng tìm mọi cách để hạ gục anh thì bây giờ tôi lại e dè không dám gần anh. Nhưng trớ trêu thay, anh lại cứ tiến gần tôi. Tôi bất chấp quá khứ và lao vào vòng tay anh. Chúng tôi kết hôn, thực sự nhìn anh vui vẻ mà tôi không nỡ nói thật với anh chuyện tôi vô sinh. Nhưng làm vậy thì ác với anh quá.

Tâm sự nhói lòng người đàn bà vô sinh 5 năm tìm con cho chồng bên ngoài và cái kết bất ngờ

 

Tôi quyết định nói thật tất cả với anh. Anh im lặng với tôi suốt 1 tuần liền. Nhìn anh tiều tụy, râu tóc bơ phờ mà tim tôi vỡ vụn. Cuối cùng anh cũng nói chuyện, anh nói, anh không muốn ly hôn, chúng tôi vẫn còn hi vọng nếu thụ tinh ống nghiệm thành công.

Nhưng đã 3 năm trôi qua, tôi vẫn không có dấu hiệu có tin vui. Tôi tuyệt vọng 1 thì anh tiều tụy 10. 

Tôi quyết định viết đơn ly hôn nhưng anh không ký. Anh nói, “một ngày là vợ chồng thì cả đời còn tình nghĩa”. Tôi ép anh, nếu không ly hôn thì chấp nhận có con với người đàn bà khác. Ban đầu chồng nói tôi bị điên, nhưng sự cương quyết của tôi cùng áp lực từ phía gia đình anh buộc phải đồng ý.

Đó là một cô gái tôi đã tìm hiểu rất kỹ, tôi dàn xếp để cô ta vô tình quen và yêu chồng tôi. Ngày đứa bé trào đời, tôi chưa bao giờ thấy chồng vui đến thế. Cả nhà ai nấy đều mừng, dĩ nhiên không ai biết chuyện đứa bé đó không phải con tôi ngoài tôi, anh và cô gái kia.

Tôi định khi bé cứng cáp sẽ rời xa anh. Nhưng lúc đứa bé được 11 tháng, cô gái kia không may mắc ung thư di căn giải đoạn cuối. Cô ta khóc lóc nhờ vả tôi và chồng chăm sóc yêu thương, nuôi nấng nó nên người.

Mặc dù khó xử nhưng dù sao đó cũng là giọt máu của chồng tôi. Tôi đồng ý sẽ coi nó như con đẻ và nhất định sẽ dạy giỗ nó thành người. Cứ ngỡ tôi vĩnh viễn không bao giờ được nghe tiếng gọi Mẹ nhưng cuối cùng ông trời cũng cho tôi một cơ hội.

Tôi chỉ lo lắng một điều, không biết sự thật này chúng tôi có thể nói dối được bao lâu?…

Chia sẻ

Loading...
SHARE