Tận mắt chứng kiến chồng và mẹ mình ở trong phòng với đống dụng cụ khủng khiếp đó, tôi bủn rủn hiểu ra vì sao đêm nào chồng cũng đi vệ sinh đến cả tiếng

(Chiakhoavang) – Khi thấy chồng bước vào phòng mẹ rồi tôi chỉ muốn gào thét:”Xin anh đừng làm vậy” nhưng sự thật phũ phàng ấy đã diễn ra. Tôi rón rén đi xuống dù chân khi đó run rẩy bước cũng không vững nữa.

Nhiều lúc thấy bạn bè lấy kêu than chán nản với cảnh mẹ chồng – nàng dâu thì tôi lại thấy mình may mắn vì dù đã cưới chồng được hơn 1 năm nhưng tôi chưa khi nào phải xa bố mẹ lấy 1 ngày. Vì nhà bố mẹ chồng tôi ở quê, nhà tôi có mỗi mình tôi là con gái nên trước khi cưới tôi bàn với chồng về ở chung với bố mẹ vợ. Anh yêu tôi nên đã đồng ý mặc dù khi đó bố mẹ anh không được vui lắm. Phải mất một thời gian thuyết phục họ mới tặc lưỡi gật đầu.

Bố mẹ tôi quý mến Hoàng – chồng tôi như con ruột nên gia đình chưa 1 lần va chạm hay xích mích. Nhiều lần tôi còn thấy ghen tỵ với Hoàng khi thấy bố mẹ chiều và quan tâm anh hơn cả cô con gái độc nhất của họ.

Rồi tôi có bầu sinh con, niềm hạnh phúc như được nhân lên gấp bội. Cả gia đình chăm chút hai mẹ con tôi từng chút một. Có những đêm tôi mệt quá chồng và mẹ tôi thay nhau chăm sóc thằng bé. Còn bố tôi hay đi công tác nước ngoài nên lâu lâu ông mới về nhà thăm cháu.

Xem thêm >>>  Vừa ôm bồ đi ra từ nhà tắm thì thấy vợ đã ngồi chờ sẵn ở giường đang ung dung cắt quần áo cả 2 ra trăm mảnh

Tận mắt chứng kiến chồng và mẹ mình ở trong phòng với đống dụng cụ khủng khiếp đó, tôi bủn rủn hiểu ra vì sao đêm nào chồng cũng đi vệ sinh đến cả tiếng

(Ảnh minh họa)

Dạo gần đây tôi hay thấy mệt ăn xong ru con 1 lúc là tôi lăn ra ngủ chẳng biết trời đất là gì. Có hôm tỉnh dậy chẳng thấy chồng đâu cả, lúc quay vào tôi cau có:

– Anh đi đâu mà lâu thế?

– Ừ anh đi vệ sinh ấy mà, dạo này bệnh đại tràng co thắt của anh lại đau lại.

– Anh có sao không, đưa đây em thoa bụng cho nào.

– Anh đỡ nhiều rồi, bà xã cứ ngủ đi.

Nói rồi chồng ôm tôi chặt vào lòng và ngủ say, tôi thích cảm giác đó, thật ấm áp thật bình yên. Tôi vô tư chẳng mảy may suy nghĩ gì cho đến 1 ngày tôi thấy chồng mình có vẻ suy tư.  Anh và mẹ nói chuyện nhỏ nhẹ với nhau trong bếp, lúc tôi đi vào thì họ lại im bặt cứ như tôi chính là nguyên nhân khiến họ không muốn tiếp tục câu chuyện vậy.

Mới sinh con xong tôi lại càng nhạy cảm, nhìn mẹ và chồng ngày nào cũng rửa bát với nhau với lý do: “Con bế con rồi nghỉ ngơi đi để mẹ và thằng Hoàng làm cho”. Ban đầu tôi cũng nghĩ mình được mọi người cưng chiều yêu thương thật, nhưng dần dần tôi có cảm giác mình đang bị cho ra rìa.

Tôi linh cảm giữa chồng và mẹ có gì đó mờ ám, có lẽ suy nghĩ này thật điên rồ nhưng người ta đã nói cuộc đời này bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra. Trong khi tôi sinh xong còn sồ sề xấu xí còn mẹ tôi thì người vẫn rất eo thon và rất xinh đẹp.

Nghĩ như vậy tôi thấy mình thật bất hiếu nhưng với những gì diễn ra tôi cảm giác như phát điên lên. Chồng tôi còn không cho mẹ khiêng nặng, mẹ làm cái gì anh cũng tranh làm giúp. Còn tôi ngồi ôm con như 1 cái bóng ở giữa phòng khách, còn họ cứ vậy quan tâm nhau.

Nhiều đêm tôi chỉ biết nằm khóc 1 mình, có hôm tỉnh dậy thấy chồng đi vệ sinh lâu quá. Tôi liền chạy ra xem thì thấy anh đang đi từ dưới tầng 3 lên, tôi hỏi:

– Anh đi vệ sinh sao lại đi từ dưới đó lên?

– À anh xuống nhà uống nước hút điếu thuốc ấy mà.

Xem thêm >>>  Vừa biết tin cô bồ của chồng có thai vợ đã âm thầm thưởng 2 người 1 chuyến du lịch và cái kết đầy hay ho phía sau

Tôi biết có gì đó mờ ám nên tôi quay về phòng nằm quay lưng không nói câu gì. Tôi sợ những điều mình đang suy diễn là sự thật, tôi run rẩy và sợ hãi đến tột độ. Nếu chuyện đó có xảy ra thì tôi sẽ không thể nào tha thứ cho 2 người đó đâu.

Rồi đêm đó khi con đã ngủ, tôi thấy chồng rón rén dậy. Tôi giả vờ ngủ nhưng thật ra là đang chợ đợi thời cơ để theo dõi. Chồng tôi bật đèn nhà vệ sinh rồi khép cửa lại như thế có người ở trong nhưng thật ra anh đang rón rén nhẹ xuống tầng 2 nơi phòng mẹ tôi.

Tim tôi đập thình thịch, chưa bao giờ tôi thấy nó nhói đau như thế. Tôi sợ mình sẽ không đủ can đảm để đối diện với mọi việc. Khi thấy chồng bước vào phòng mẹ rồi tôi chỉ muốn gào thét:”Xin anh đừng làm vậy” nhưng sự thật phũ phàng ấy đã diễn ra. Tôi rón rén đi xuống dù chân khi đó run rẩy bước cũng không vững nữa.

– Mẹ thấy dễ chịu hơn chưa?

– Có con mẹ yên tâm.

– Con sẽ làm mẹ thấy thoải mái nhanh thôi.

Nghe họ thì thầm mấy lời đó tim tôi như nghẹt thở, nước mắt cứ vậy ứa ra. Tôi cố gắng hé cửa nhẹ nhàng nhất thì chết trân khi thấy chồng và mẹ mình đang loay hoay với đống dụng cụ khủng khiếp đó. Tôi đang nghĩ gì và làm gì thế này? Tôi lấy tay bịt miệng lại để tiếc nấc không kêu lên. Trong trí tưởng tượng của tôi họ đang làm chuyện ấy cơ mà sao lại….

Chồng tôi đang nhẹ nhàng tiêm thứ gì đó cho mẹ tôi, bà có vẻ rất đau đớn. Nhìn bà xanh xao hơn ngày thường tôi thấy. 1 lúc sau mẹ tôi tựa vào tường bà đưa tay vuốt tóc, tóc bà rụng rất nhiều hình như mẹ tôi đang mắc 1 căn bệnh rất nặng.

Tận mắt chứng kiến chồng và mẹ mình ở trong phòng với đống dụng cụ khủng khiếp đó, tôi bủn rủn hiểu ra vì sao đêm nào chồng cũng đi vệ sinh đến cả tiếng

(Ảnh minh họa)

– Con xuống đây cái My nó có biết không?

– Dạ vợ con ngủ rồi mẹ ạ, cô ấy chăm con vất vả nên đi ngủ luôn rồi.

– Ừ khổ thân con bé.

– Để con đo huyết áp cho mẹ nhé, mẹ thấy đỡ hơn tý nào chưa?

– Mẹ đơn hơn rồi, con đừng cho vợ con biết chuyện mẹ bị bệnh nhé.

– Dạ, con sẽ cố.

Khi đó tôi chỉ biết vỡ òa bật khóc lao vào phòng, 3 con người 6 con mắt nhìn nhau. Mẹ và chồng tôi ú ớ:

– 2 người định giấu giếm con đến bao giờ, mẹ ốm mệt sao không cho bố con con biết. Sao thế mẹ, mẹ đau lắm đúng không?

– Mẹ xin lỗi con, con gái.

Bà cứ ôm lấy tôi hai mẹ con cứ vậy khóc tu tu. Đêm đó tôi ngồi bần thần, tôi thương mẹ rất nhiều. Tôi cũng thấy mình thật có lỗi khi đã nghi ngờ mẹ và người chồng tuyệt vời của mình. Tôi sợ hãi cái cảm giác sẽ đánh mất mẹ, tôi không chịu nổi cảm giác đó. Thời gian qua bà đã 1 mình chống chọi với bệnh ung thư vú vậy mà bố con tôi chẳng hề hay biết. Tôi đã đánh chồng vào ngực và luôn miệng hỏi: “Tại sao anh lại giấu em”. Giờ chúng tôi phải làm gì đây, mẹ tôi phải làm sao đây. Tôi thấy chuyện này còn khủng khiếp hơn việc bị phản bội rất nhiều, nỗi đau cứ giày xéo tâm hồn khiến tôi phải run rẩy.

 An Nhiên/ Một Thế Giới