Thấy con cái cãi nhau vì tiền mua quan tài cho mình, mẹ già đau đớn: “Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được”

(Chiakhoavang) – “Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được. Chỉ cần các con chôn được mẹ xuống đất là mẹ cảm ơn các con lắm rồi”.

Bà Bảy lấy chồng năm 18 tuổi. Sau khi lấy chồng, bà sinh liền cho ông một lúc 5 người con. Cuộc sống cái thời xưa ấy bà kể khổ, khổ lắm. Nhưng cho dù có phải nhịn đói, có phải vất vả đến cỡ nào, ông bà cũng không bao giờ để các con mình phải lâm vào tình cảnh đói khát. Ông bà không có điều kiện nhưng những thứ gì tốt đẹp nhất, đều dành hết cho con cái.

Thế rồi ông lên đường đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Bà ở nhà lại tần tảo một thân một mình nuôi 5 đứa con khôn lớn trưởng thành, phụng dưỡng bố mẹ hai bên. Nhiều lúc người ta nghĩ, không biết trong cơ thể nhỏ bé kia ẩn chứa sức mạnh gì mà có thể nghị lực và phi thường đến như vậy. Và rồi cái tin sét đánh ấy ập đến. Ông đã hy sinh thân mình cho Tổ quốc. Bà khóc hết nước mắt, ngây ngô như người mất hồn. Nhưng rồi nhìn đàn con nheo nhóc, nhìn bố mẹ già yếu, bà lén lại nỗi đau, tự nhủ với lòng phải mạnh mẽ lên, vì con và cũng là vì ông.

Những tháng ngày đó với bà thực sự vô cùng khổ cực. Một thân một mình giữa cái thời loạn lạc, 1 nách 5 đứa con nhưng trên môi bà lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ. Ai cũng nói rồi sau này 5 đứa con thay nhau báo hiếu, bà sẽ tha hồ mà hưởng phúc. Nhưng sự đời có ai ngờ đâu…

Thấy con cái cãi nhau vì tiền mua quan tài cho mình, mẹ già đau đớn: “Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được”

Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Chồng thản nhiên hú hí với nhân tình mà không biết rằng mụ vợ sề đã lên kế hoạch bá đạo với khối tài sản chục tỷ của mình

Con cái bà khôn lớn, trưởng thành, đều có gia đình đầy đủ thì bắt đầu thay đổi. Chúng không còn là những đứa con bé bỏng, được bà nâng niu trong vòng tay  ngày nào nữa. Giờ chúng đã lớn, đã có thể tự lo cho mình. Bà vui vì điều ấy nhưng bà cũng lo  lắm. Lo vì càng ngày bà càng nhận ra, con cái, không ai còn muốn sống bên cạnh bà, thậm chí chúng còn coi bà là gánh nặng. Nghe con cái cãi vã nhau vì chuyện xem ai nuôi bà mà bà rớt nước mắt. Các cụ nói chẳng sai, cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển, con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày. Nuốt nước mắt vào trong, bà bỏ về quê sống, không muốn chứng kiến thêm những cảnh đau lòng ấy nữa. Bà thấy trái tim tan nát khi con cái bà đều đồng tình ủng hộ.

Rồi bà đổ bệnh nặng lắm nhưng nhất quyết không gọi cho con cái, bà sợ làm phiền đến chúng. Nhìn thân già lặn lội sương gió cả đời nuôi con khôn lớn để rồi đến những ngày tháng cuối đời chỉ có một thân một mình mà chẳng ai cầm được nước mắt. Cho đến khi thấy bà khó mà cầm cự được nữa, hàng xóm láng giềng mới gọi điện báo tin cho các con bà về. Cứ tưởng về nhìn thấy bà trong tình cảnh ấy, con cái bà sẽ động lòng trắc ẩn, thay đổi suy nghĩ, ngờ đâu:

– Mẹ kiểu này chắc không sống được bao lâu nữa, chúng ta nên sớm lo đến chuyện ma chay đi. – Người con gái cả của bà nói

– Mẹ chẳng có tiền tiết kiệm đâu nên chắc tiền mua quan tài phải do chúng ta chi. – Người con trai thứ 2 nói

-Ai là con trai thì người đo phải lo cho mẹ! – Cô con gái thứ 3 nói

Thấy con cái cãi nhau vì tiền mua quan tài cho mình, mẹ già đau đớn: “Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được”

Các con bà đang cãi nhau trí tróe cũng ngưng lời, chẳng ai bảo ai cúi gằm mặt xuống. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Sau nửa năm miệt mài “ủ mưu tính kế” tán đổ giám đốc thì câu trả lời nhận được khiến cô thư ký ngất xỉu tại chỗ

Lời cô thứ ba có vẻ được 3 người con gái của bà ủng hộ lắm. Nhưng hai người con trai thì sao có thể chấp nhận. Vậy là chúng cãi nhau om tỏi cả một căn nhà nhỏ chỉ vì chuyện ai bỏ tiền mua quan tài cho bà. Nằm ở đó, bà Bảy chỉ muốn tắt thở mà chết luôn đi để không phải chứng kiến cảnh đau lòng ấy. Rồi bà thều thào trong đau đớn:

– Mẹ chết rồi quấn chiếu cũng được. Chỉ cần các con chôn được mẹ xuống đất là mẹ cảm ơn các con lắm rồi.

Câu nói của bà khiến cả không gian inh ỏi bỗng chốc im bặt. Các con bà đang cãi nhau trí tróe cũng ngưng lời, chẳng ai bảo ai cúi gằm mặt xuống. Câu nói của bà Bảy đã khiến tất cả những người con của bà cảm thấy xấu hổ. Có lẽ họ không bao giờ nghĩ rằng bà lại có thể tự mình thốt ra những lời đau đớn ấy. Rồi chẳng ái bảo ai, mỗi người chọn một góc ngồi sụp xuống. Kí ức ngày xưa ùa về, hình ảnh bà quàng chiếc áo tơi rách, chiếc nón tả tơi đi làm đồng về rồi lại tất bật chui ngay vào bếp luộc vội mấy củ khoai kịp cho bữa chiều khiến nước mắt của ai cũng vô thức rơi xuống. Làm con, xin đừng làm cha mẹ khóc cho dù là khi cha mẹ còn sống hay khi đã khuất núi rồi.

Nắng/ Theo Một thế giới