Thấy người bố mình ruồng bỏ đang lượm đồ ăn trong xe rác, thay vì đón bố về, con trai giàu có lại làm một việc khiến người người phẫn nộ

(Chiakhoavang) – Ông Tam ôm chặt lấy lồng ngực, mọi thứ mờ dần đi. Trước khi gục xuống, ông chỉ mong được nghe thấy một tiếng gọi bố ơi mà hình như không có.

Ai cũng nghĩ ông Tam một đời vất vả, chịu khổ cực nuôi con trưởng thành thì lớn lên Bình có giàu hay có nghèo thì cũng sẽ cố gắng hết sức để báo hiếu cho ông. Vợ mất sớm, ông Tam dù nhiều người khuyên ngủ vẫn không đi bước nữa mà ở vậy nuôi Bình khôn lớn. Ông sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng, con anh con tôi sẽ làm Bình tủi thân. Nhìn con trai từng bước trưởng thành, khôn lớn, thành đạt, kiếm được nhiều tiền, có nhà mặt phố, cưới được vợ đẹp, ông Tam mãn nguyện lắm.

Ngày nào ông cũng nhìn lên di ảnh của vợ trên bàn thờ để khoe về những việc mà con trai đã làm được. Cứ nghe thấy ai nhắc đến Bình là ông Tam lại tự hào, hãnh diện ra mặt. Chỉ có điều, người ta mãi không thấy Bình về quê đón ông Tam lên thành phố hưởng phúc. Thật ra ông Tam chẳng cần lên thành phố, chẳng cần cuộc sống giàu sang, ông chỉ mong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, được sống bên cạnh con cháu, cùng con cháu quây quần ăn một bữa cơm ấm cúng. Nhưng xem ra ước nguyện ấy của ông Tam chỉ có trong giấc mơ thôi hay sao vậy. Bởi vì…

Từ sau khi thành đạt, giàu có, người ta chẳng còn thấy Bình về quê thăm ông Tam nữa. Người ta đoán hình như Bình xấu hổ vì có một người cha nghèo hèn, rách rưới thì phải. Hỏi ông Tam thì ông chỉ đáp rằng Bình bận chứ không phải xấu hổ gì. Chẳng hỏi thêm, nhìn nụ cười gượng gạo của ông Tam, ai chẳng hiểu được ông đang nói dối. Bản thân ông Tam chắc chắn biết lý do Bình không về đón ông Tam là gì.

Thấy người bố mình ruồng bỏ đang lượm đồ ăn trong xe rác, thay vì đón bố về, con trai giàu có lại làm một việc khiến người người phẫn nộ

Từ sau khi thành đạt, giàu có, người ta chẳng còn thấy Bình về quê thăm ông Tam nữa. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Vợ vừa ôm đồ đi đẻ, chồng ở nhà hớn hở sang ngay nhà em gái nuôi “ứng trước” để rồi ngất lịm khi vừa mở cửa nhà ra

Nhiều đêm trằn trọc, nhìn lên di ảnh vợ, nước mắt ông Tam lại rơi xuống. Và chắc vì suy nghĩ nhiều, bao năm lại quá lam lũ vất vả, thời tiết dở chứng nên ông Tam đổ bệnh. Một mình không ai chăm sóc, nhìn cảnh có con mà như không của ông Tam ai cũng thấy thương cảm và trách Bình. Chắc nhiều người nói quá nên Bình đã sắp xếp về quê để đón ông Tam lên. Ông Tam mừng lắm vì cuối cùng cũng được ở bên cạnh con cháu. Nào ngờ đâu Bình lại…

Vào thành phố, Bình nói ông Tam xuống đợi Bình đi có chút công chuyện rồi quay lại ngay. Ông Tam cũng sợ mình làm ảnh hưởng đến công việc của con nên vội vã xuống xe ngay và còn dặn dò con đi cẩn thận. Rồi 2 tiếng, 3 tiếng, đến khi trời sẩm tối, Bình vẫn chưa quay lại đó đón ông Tam. Nơi thành phố ồn ào, xa lạ, vô cảm này hình như chẳng ai để ý đến người đàn ông có cái dáng bần khổ như ông Tam. Ông Tam lại cũng không nhớ rõ số điện thoại của Bình, địa chỉ nhà Bình cũng chưa hề nói với ông Tam nên ông không thể nhờ ai liên lạc được với Bình.

Lúc này ông Tam mới chợt giật mình. Có lẽ nào Bình cố tình cho ông Tam xuống một nơi xa lạ, không quen biết ai như thế này để ruồng bỏ ông không? Bởi nếu không như vậy thì Bình đã quay lại đón ông rồi. Ông Tam bật cười trong đau đớn. Ông không ngờ, cả cuộc đời lam lũ, vất vả vì con đến cuối đời lại phải chịu cảnh cô độc, bị ruồng bỏ như thế này. Giờ thì ai hỏi, ông Tam cũng nói ông là người lang thang, vô gia cư. Vài đồng lẻ trong túi sau một đêm ngủ ở công viên cũng bị kẻ xấu trộm mất.

Vừa đói, vừa mệt, lại đang bệnh trong người nhưng ông Tam quyết không đi xin ăn vì ông cũng có lòng tự trọng của riêng mình. Nhận sự giúp đỡ nhiều của mọi người, ông cũng ngại. Ông lang thang khắp phố để xem có ai thuê mướn việc gì thì ông làm giúp. Nhưng cũng có những ngày chẳng ai thuê gì, ông đành phải nhịn đói. Ông rơi nước mắt, không phải vì mệt, vì đói mà vì sự tủi thân, uất nghẹn.

Thấy người bố mình ruồng bỏ đang lượm đồ ăn trong xe rác, thay vì đón bố về, con trai giàu có lại làm một việc khiến người người phẫn nộ

Hộp bánh tuy bị bỏ đi nhưng vẫn được  buộc cẩn thận, ông Tam bất giác lại gần, lượm lấy hộp bánh đó để ăn. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Mẹ và vợ cùng bị lũ cuốn, mẹ gần mình hơn nhưng chồng lại cứu vợ khiến ai cũng phẫn nộ, hóa ra lý do đơn giản chỉ là…

Một hôm, ông đang ngồi ở gốc cây bên vệ đường thì có một đứa trẻ bước xuống từ ô tô, đem bỏ vào thùng rác một hộp bánh còn ăn dở. Hộp bánh tuy bị bỏ đi nhưng vẫn được  buộc cẩn thận, ông Tam bất giác lại gần, lượm lấy hộp bánh đó để ăn. Thấy ông Tam đáng thương, đứa trẻ đó liền cầu xin bố nó giúp đỡ ông. Đám đông bắt đầu xúm xít lại. Và thật trùng hợp, Bình đúng lúc đó lại lướt xe đi ngang qua, bị đám đông chắn đường, Bình bíp còi xe inh ỏi rồi còn thò đầu ra mắng mỏ. Thật không may cho Bình, ông Tam thấy con trai mình, vì mừng quá, quên mất cả chuyện Bình bỏ rơi mình mà gọi Bình.

– Bình ơi, bố ở đây con ơi!

Mọi người quay lại nhìn mình. Người ta bắt đầu chỉ trỏ. Chắc chẳng ai dám nghĩ một ông lão nghèo rách thế này lại là cha của một người đàn ông lịch sự, sang trọng thế kia. Nhưng nhìn sự vui mừng, những giọt nước mắt của ông Tam thì người ta tin lời ông Tam nói. Bình cũng hốt hoảng khi gặp lại người bố mình ruồng bỏ. Ai cũng nghĩ, và cả bản thân ông Tam nữa tin rằng Bình sẽ xuống đón ông Tam về. Nhưng không, Bình lại đùng đùng lái xe bỏ đi, và còn buông luôn câu nói phũ phàng:

– Ai là con trai của ông chứ. Ông nhận nhầm người rồi.

Ông Tam không bao giờ dám nghĩ  Bình lại có thể tàn nhẫn đến như vậy, chối bỏ chính cha đẻ của mình. Ông Tam ôm chặt lấy lồng ngực, mọi thứ mờ dần đi. Trước khi gục xuống, ông chỉ mong được nghe thấy một tiếng gọi bố ơi mà hình như không có. Có phải ông Tam lúc này đang hối hận vì đã sinh ra Bình hay không?

Nắng/ Theo Một thế giới