Thử lòng ba cô con gái lấy chồng xa, mẹ già xin ngủ lại nhà và nhận được cái kết

Con cái bất hiếu muôn đời là nỗi đau lớn nhất của những người làm cha mẹ. Câu chuyện nhỏ được chia sẻ gần đây trên mạng xã hội chắc hẳn khiến nhiều người có thêm bài học về lòng hiếu thảo.

Khi xã hội càng phát triển, người ta có thể mua được nhiều thứ bằng tiền thì các giá trị khác của cuộc sống đều dễ dàng bị bỏ quên. Đối với nhiều người, đồng tiền còn quan trọng hơn cả tình thân ruột thịt. Vì tiền, họ sẵn sàng hắt hủi, bạc đãi ngay cả bậc sinh thành.

Ở một thôn nọ có bà quả phụ họ Vương gia cảnh bần hàn, sống cùng ba cô con gái. Chồng mất sớm, để lại đàn con còn thơ dại, bà trở thành trụ cột trong gia đình, một tay vất vả nuôi nấng ba con ăn học nên người. Vì con, người mẹ ấy sẵn sàng chịu đựng mọi nỗi đắng cay, không quản đêm ngày làm việc quần quật để các con không thua bạn kém bè.

Ba cô con gái bình yên lớn lên trong vòng tay mẹ, được mẹ lo lắng từ miếng ăn giấc ngủ đến tấm áo, manh quần. Khi các con bước vào tuổi cập kê, bà Vương lại lao tâm khổ tứ lo việc trăm năm cho từng đứa. Mỗi lần con gái đi lấy chồng, bà lại thêm phần già nua, chẳng mấy chốc đã trở thành một bà lão tóc bạc, da dẻ nhăn nheo, chân chậm mắt mờ.

Thử lòng ba cô con gái lấy chồng xa, mẹ già xin ngủ lại nhà và nhận được cái kết

Mùa đông năm đó, bà Vương cảm thấy sức khỏe đã yếu đi nhiều, đừng nói đến chuyện cơm nước, đi lại, ngay cả việc xuống giường cũng rất khó khăn. Người mẹ già thầm nghĩ, có lẽ ông Trời sắp sửa nhìn đến mình, đã tới lúc phải tính chuyện hậu sự cho bản thân.

Kể từ khi cô con gái út đi lấy chồng, bà Vương đã quen với cuộc sống đơn độc. Ở một mình tuy vất vả nhưng bà không muốn phiền đến con cái, phần vì ngại gia đình bên nội của các con. Bà Vương đã từng quyết định sẽ một mình sống nốt quãng đời còn lại trong gian nhà tranh mưa dột. Hiềm nỗi, có một việc vẫn luôn khiến bà canh cánh trong lòng. Đó là, trước khi nhắm mắt xuôi tay, bà Vương muốn trao lại cho con cây trâm vàng của tổ tiên để lại.

Xem thêm: Bị mẹ kế mắng chửi nhiều năm, tôi từng thề phải báo thù, không nghĩ có ngày lại thương bà như mẹ ruột

Sinh được ba cô con gái nhưng bảo bối lại chỉ có một nên người mẹ già định bụng sẽ để lại trâm vàng cho người con hiếu thảo nhất. Chỉ như vậy, khi bước sang thế giới bên kia, bà Vương mới an lòng. Thế nhưng, chính bà cũng cảm thấy phân vân khi phải chọn ra đứa con có hiếu nhất trong ba ‘khúc ruột’ của mình. Cuối cùng, bà lão cũng nghĩ ra một cách…

Lại nói về ba cô con gái, sau khi lấy chồng thì như cánh diều đứt dây, chẳng mấy khi về thăm nom, chăm sóc người mẹ già yếu. Bà Vương quyết định phải đến chơi nhà ba con một chuyến. Nghĩ là làm, sáng sớm hôm sau, bà lão thu xếp tới nhà cô con gái lớn. Được gả vào một gia đình giàu có nhất nhì thôn nhưng trong bữa cơm mời mẹ, cô cả lại chỉ dọn ra vỏn vẹn một đĩa dưa muối, một chén cháo nhạt và một bát đậu đũa xào khô quắt.

Bà Vương thoáng chút tủi thân, thẹn thùng nói răng không còn khỏe, tùy tiện húp vài thìa cháo rồi từ biệt. Chưa được bao xa, bà đã gặp cậu cháu trai vừa đi học về. Thấy bà ngoại đến, cậu bé phấn khích chạy lại ôm lấy bà:

_Bà ngoại cùng cháu về nhà ăn cơm nhé, mẹ bảo hôm nay có món chân giò hầm thuốc bắc và vịt quay Bắc Kinh ngon lắm ạ.

Bà Vương cảm thấy như có một thứ gì đó đang vỡ vụn trong lòng nhưng vẫn cố nén đau khổ, xoa đầu đứa cháu:

_Bà ngoại đã ăn rồi, con vào nhà đi nhé.

Thử lòng ba cô con gái lấy chồng xa, mẹ già xin ngủ lại nhà và nhận được cái kết

Buổi trưa, bà lão tiếp tục đến thăm nhà cô con gái thứ hai. Cô hai có chồng là tài xế xe tải, gia cảnh tuy không giàu nhưng cũng gọi là có của ăn của để. Gặp lại mẹ sau một thời gian dài nhưng cô hai không mấy vui vẻ, bưng lên một đĩa rau giá xào còn thừa lại, mấy chiếc bánh bao nguội ngắt và một chén nước cho mẹ dùng cơm.

Nhìn mâm cơm đạm bạc, lòng bà Vương trào lên một cảm giác chua xót. Bà lão thấy mình chẳng khác nào kẻ ăn xin trong chính ngôi nhà của con gái ruột. Im lặng ăn được vài miếng thì nước mắt người mẹ già tuôn rơi lã chã. Cô hai vờ như không thấy, lạnh lùng nói:

_Mẹ, bây giờ cũng đã quá trưa rồi, nhân lúc trời còn sáng mẹ mau lại nhà cho sớm, cha bọn trẻ cũng sắp về rồi, con còn bận nhiều việc lắm.

Bà lão gật gật đầu, ngước mắt nhìn mặt trời giữa trưa, xoa nắn đầu gối đau nhức, chậm rãi rời đi. Từ nhỏ đến lớn, hai đứa con gái này luôn khiến bà lao tâm khổ tứ. Vì các con, bà chẳng tiếc thứ gì. Vậy mà hôm nay bọn chúng lại đối đãi với bà như vậy, ngay cả một bữa cơm tử tế cũng không nỡ lòng cho mẹ.

Vừa đi vừa nghĩ chẳng mấy chốc trời đã nhá nhem tối. Bà Vương đã đứng trước cổng nhà cô con gái út từ lúc nào. Cô út thiệt thòi nhất trong ba chị em, vừa phải gả đi xa, lại chẳng lấy được chồng giàu như các chị. Nhà chồng cô cũng không tính là dư dả gì, chỉ dịp lễ Tết mới dám ăn thịt, ngày thường chỉ có cơm độn ngô, khoai.

Sau khi mời mẹ vào nhà, cô út rót cho mẹ chén nước, nói dăm ba câu chuyện rồi vội vã đi ra ngoài. Trong lòng bà Vương thoáng thất vọng, không ngờ những đứa con do bà dứt ruột sinh ra, vất vả nuôi nấng lại đối đãi với mẹ chúng lạnh nhạt như vậy. Ôm chiếc túi đựng cây trâm vàng, bà Vương cảm thấy chua xót, nếu không tìm được chủ nhân xứng đáng, bà sẽ mang theo bảo bối xuống mồ.

Thử lòng ba cô con gái lấy chồng xa, mẹ già xin ngủ lại nhà và nhận được cái kết

Ngồi chơi hồi lâu, bà lão đứng lên định ra về. Không ngờ khi vừa bước đến cửa thì gặp cô con gái út đang tay xách nách mang một làn rau thịt tươi sống. Cô út tươi cười với mẹ:

_Tối nay mẹ đừng về, mẹ ở lại đây với chúng con, cả nhà mình cùng ăn sủi cảo nhé.

Bà Vương lặng người vì xúc động, nước mắt thi nhau tuôn rơi. Cô út thấy mẹ khóc liền sà vào lòng bà, thỏ thẻ:

_Mẹ đừng lo lắng, chồng con đối xử với con rất tốt. Thời gian này tuy có vất vả một chút nhưng mọi thứ sẽ nhanh qua thôi. Chồng con nói sang năm kiếm được nhiều tiền hơn, sửa được nhà sẽ đón mẹ về sống cùng chúng con.

Bà Vương khóc nấc thành tiếng, gánh nặng trong lòng được gỡ xuống. Cuối cùng số phận cũng không bạc đãi bà, ông trời vẫn để lại cho bà một cô con gái hiếu thảo để bà nương tựa lúc già yếu. Bà lão run run trao cây trâm vàng cho con, kể lại đầu đuôi mọi chuyện:

_Con ngoan, đây là chút tài sản cuối cùng mẹ có thể để lại cho con. Bảo bối này ngay cả lúc túng quẫn nhất mẹ cũng không cam lòng bán nó đi, bởi vì mẹ coi nó là hi vọng. Chỉ cần có hi vọng, gian khổ đến đâu con cũng sẽ vượt qua được. Nay đã gần đất xa trời, mẹ trao nó lại cho con”.

Cô út gật đầu, nhớ lại khoảng thời gian bốn mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, lặng lẽ lau nước mắt. Không lâu sau khi dọn về sống cùng vợ chồng con gái út, bà Vương bình thản rời khỏi thế giới này, kết thúc một cuộc đời vất vả hi sinh. Mộ mẹ còn chưa xanh cỏ, cô cả và cô hai đã xúm vào tranh giành mảnh đất mẹ để lại. Cô út không quan tâm, nhường hết cho hai chị, cùng chồng chí thú làm ăn, năng nhặt chặt bị, chẳng mấy chốc cũng có của ăn của để. Vào lúc khó khăn nhất, cô vẫn quyết không bán trâm vàng vì nhớ lời mẹ dạy, đó là hi vọng, chỉ cần có hi vọng, cuộc sống sẽ này sẽ không còn nhiều trở ngại nữa.

Bi Fang/Theo thethaovaxahoi.vn

Loading...
SHARE