Tôi hèn hạ quỳ gối cầu xin vợ đồng ý kết hôn với tình địch của mình

Người phụ nữ ấy đã hi sinh cho tôi cả đời này, hi sinh cả thân mình, thậm chí, đã từng sống chết vì tôi, gán nợ cho tôi và giờ phải gán cả bản thân cho người đàn ông mà cô ấy không hề yêu.

Một câu chuyện có thật mà ngỡ như trong giấc mơ. Đời này, có người đàn ông nào lại tự nguyện dâng vợ mình cho kẻ khác, mà không dâng một cách vụng trộm mà lại phải cầu xin người ta cưới vợ mình. Có đó, là tôi, gã đàn ông hèn hạ nhất trên đời này vì không thể nào chăm sóc được vợ…

Tôi, một kẻ đã từng yêu si mê, say đắm một người con gái, thậm chí đã từng nghĩ sẽ đánh đổi cả bản thân mình vì em. Nhưng, cuối cùng, sau khi kết hôn, cuộc sống hôn nhân khó khăn, cũng vì lòng tham tiền bạc của kẻ như tôi mà tự tôi đẩy mình vào đường cụt. Tôi đi làm, lao vào con đường cờ bạc, rượu chè và nợ nần chồng chất. Vợ tôi khóc lên khóc xuống và phải ứng lương gánh nợ cho chồng. Đàn ông không nuôi được vợ lại còn bắt vợ phải khổ vì mình, thật hèn. Nhưng cái hèn nó ngấm vào máu rồi, lâu thành quen, không còn ái ngại và sĩ diện như ngày đầu.

Tôi hèn hạ quỳ gối cầu xin vợ đồng ý kết hôn với tình địch của mình

Sau khi gặp người đàn ông ấy, vợ tôi đã hiểu ra mọi chuyện, vì sao anh ta lại hiểu cô ấy đến vậy. Vợ khóc nức nở nói tôi là kẻ không ra gì, là gã chồng vô liêm sỉ (Ảnh minh họa)

Tôi cứ thế lao vào cuộc chơi rồi nợ nần mỗi ngày một nhiều lên. Chủ nợ đến đòi, thuê cả đầu gấu đến dọa dẫm khiến tôi hãi run người. Vợ tôi cũng bó tay với chuyện này, vì không còn tiền đâu mà lo cho chồng nữa. Lấy một người chồng như thế, đàn bà có ai vui?

Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng, con số nợ đã lên tới điểm điểm, tôi không còn khả năng trả phải trốn chạy khắp nơi. Chủ nợ đã tìm gặp tôi và ra điều kiện, nhưng tôi cũng không thể nào thực hiện được điều kiện ấy. Hôm đó, vợ tôi đã đi cùng tôi. Chẳng phải vợ tôi rất xinh đẹp sao nên người đàn ông ấy đã bị vợ hút hồn. Anh ta nhìn vợ tôi đắm đuối và đã trao đổi điều kiện với tôi. Anh ta đã ra sức tán tỉnh vợ tôi từ hôm đó, và chính tôi là người móc nối cho hai người số điện thoại và gặp nhau.

Vợ tôi không biết gã này là ai vì chưa gặp mặt sau buổi đầu tiên ấy. Anh ta cứ tán tỉnh vợ tôi như thế, bằng những lời lẽ ngọt ngào và âu yếm. Chính tôi để anh ta biết, vợ tôi thích gì, cần gì và chuyển những món quà bất ngờ đến cơ quan cho vợ. Tự nhiên có một người theo đuổi mình, hiểu mình như vậy trong khi gã chồng thì nợ nần, chán nản, xa lánh, vợ đâm xiêu lòng. Tôi đau cắt từng khúc ruột nhưng câm nín, vì đó là kẻ đã khống chế tôi, tôi đang bị phụ thuộc vào anh ta.

Sau khi gặp người đàn ông ấy, vợ tôi đã hiểu ra mọi chuyện, vì sao anh ta lại hiểu cô ấy đến vậy. Vợ khóc nức nở nói tôi là kẻ không ra gì, là gã chồng vô liêm sỉ. Lúc này, tôi đã phải quỳ xuống cầu xin cô ấy, mong cô ấy bỏ tôi đi lấy người đàn ông kia để anh ta trừ nợ cho tôi. Và như thế, tôi mới có hi vọng sống sót… Nếu không trả xong số nợ này, tôi không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu nữa…

Tôi hèn hạ quỳ gối cầu xin vợ đồng ý kết hôn với tình địch của mình

Tôi đã gọi vợ quay về nhưng cô ấy nói quá muộn rồi, không còn cơ hội ra đi một khi đã gật đầu đồng ý với anh ta (Ảnh minh họa)

Vợ tôi ôm mặt khóc như mưa. Có lẽ, cuộc đời người phụ nữ ấy quá bi kịch, quá chán nản, quá mệt mỏi vì lấy phải gã chồng tồi tệ như tôi. Cô ấy lao vào trong nhà, lục lọi đồ đạc, và chửi mắng tôi như một người điện. Cô ấy gào lên cả xóm làng ra xem có chuyện gì giữa vợ chồng tôi. Cô ấy không nói gì, lẳng lặng xách vali đồ ra ngoài và lên taxi đi mất…

Tưởng vậy là kết thúc câu chuyện tình của chúng tôi. Nhưng không ngờ, ngày hôm sau, người đàn ông kia gọi tôi đến và nói, khoản nợ của tôi đã được xóa vì vợ tôi đã đồng ý lấy anh ta. Tôi òa khóc, ân hận vì quyết định của mình. Lúc này, tôi cảm thấy, mình sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Người phụ nữ ấy đã hi sinh cho tôi cả đời này, hi sinh cả thân mình, thậm chí, đã từng sống chết vì tôi, gán nợ cho tôi và giờ phải gán cả bản thân cho người đàn ông mà cô ấy không hề yêu. Còn sự hi sinh nào to lớn hơn thế, thế mà tôi còn ngồi đây, sống sờ sờ một cách đáng khinh bỉ…

Tôi đã gọi vợ quay về nhưng cô ấy nói quá muộn rồi, không còn cơ hội ra đi một khi đã gật đầu đồng ý với anh ta. Tôi mất vợ thật rồi, mất thật rồi người đàn bà tôi yêu thương suốt đời này. Vậy, tôi còn ở trên đời này làm gì, để nhìn người mình yêu tay trong tay với kẻ khác hay là để gặm nhấm sự ân hận cho chết dần chết mòn?

Theo Khám Phá