Vợ hả hê nói với nhân tình ‘… Chẳng bù cho lão chồng em chưa đến 1/3 chặng đường đã hết nhiên liệu”

Tôi chẳng hiểu nổi cô ấy nói gì nữa chỉ biết từ hôm ấy vợ trân trọng yêu quý tôi hơn và quan tâm chăm sóc các con nhiều hơn.

Tôi và vợ ngay từ đầu lấy nhau đã không có tình yêu, chỉ là tôi quá lứa lỡ thì con nhà nghèo còn cô ấy là con nhà khá giả sành điệu nhưng lại rất ăn chơi đến nỗi chẳng thằng đàn ông nào chịu nổi trừ tôi. Cuộc sống vợ chồng chỉ thuận buồm xuôi gió trong mấy năm đầu, đến khi sinh đứa thứ hai thì sóng gió ập đến gia đình tôi hết đợt này đến đợt khác.

Ngày đón đứa con trai tôi vui mừng khôn siết, gia đình có nếp có tẻ đủ cả còn hạnh phúc gì hơn. Nhưng đứa con trai càng lớn lên nhìn nó chẳng giống bố cũng chẳng giống mẹ mà mọi người khu phố phán xét là nhìn giống thằng hàng xóm bên cạnh nhà tôi thì đúng hơn. Thỉnh thoảng tôi lén nhìn trộm thằng cha đó thì công nhận con tôi có nhiều nét giống thằng đểu đó một cách lạ thường.

Tôi đem thắc mắc ra hỏi vợ, tưởng vợ sẽ nổi khùng lên mà chối đi ai ngờ cô ấy không giữ sĩ diện cho tôi mà nói thẳng “đúng đấy nó là con của anh ấy đấy, mà sức của anh làm sao có nổi con trai mà nối dõi tông đường chứ, tốt nhất là anh im cái mồm đi không tôi cho anh ra khỏi nhà này đấy”.

Lúc đầu tôi cảm thấy rất sốc vì sự phản bội của vợ, mất ăn mất ngủ buồn chán bỏ bê công việc say xỉn cả tuần. Nhưng tôi nghĩ chuyện đã rồi có chia tay cô ấy thì tôi chỉ có thiệt thôi. Tôi chỉ có nước ra đường ở bởi đây không phải ngôi nhà của tôi mà nhà bố mẹ cô ấy cho chúng tôi, tôi chỉ có mỗi tấm thân tiều tuỵ suốt ngày bệnh tật nên có lẽ chẳng đáp ứng đủ nhu cầu quá cao của cô ấy.

Vợ hả hê nói với nhân tình ‘… Chẳng bù cho lão chồng em chưa đến 1/3 chặng đường đã hết nhiên liệu”

Nhưng dường cây muốn lặng gió chẳng dừng, không thấy tôi phản ứng gì nên cô được đà lấn tới (Ảnh minh họa)

Với sự an phận của tôi mọi việc trong nhà cũng trở nên bình yên, vợ chồng con cái sống vẫn vui vẻ và cô ấy vẫn chăm sóc tốt chồng con. Nhưng ngựa quen đường cũ, nhiều lần thấy vợ lén lút gọi điện thoại, rồi những lần đi chơi đêm với bạn bè tận khuya mới về tôi đã đoán được cô ấy lại phản bội tôi. Tôi vẫn tỏ ra bình thường vì dù gì có giữ cô ấy ở nhà cũng chẳng có sức phục vụ cô ấy nên thôi mặc cô ta miễn sao đừng làm mọi việc trước mắt tôi là vẫn còn cho tôi một chút lòng tự trọng rồi.

Nhưng dường cây muốn lặng gió chẳng dừng, không thấy tôi phản ứng gì nên cô được đà lấn tới dám đưa đám bạn có cả đàn ông đàn bà về tận nhà để ăn uống nhậu nhẹt còn tôi thì như ô sin để cô ta sai bảo. Lúc đầu họ chỉ ăn uống rồi kéo nhau đi chơi đâu đó, tôi kéo tay cô ấy bắt ở nhà nhưng cô ấy chỉ vung tay mạnh cái là tôi đã ngã lăn ra sàn nhà còn bọn họ thấy vậy cười hả hê. Rồi họ bỏ mặc tôi với đống đồ ăn bát đũa thừa phải dọn dẹp.

Có lẽ những hành động của cô ấy đã vượt ngoài sức chịu đựng của tôi rồi, tôi là một người đàn ông phải đáng mặt đàn ông chứ, có lẽ gia đình tôi tồi tệ như ngày hôm nay đó là do sự nhu nhược của tôi gây ra và tôi phải có trách nhiệm đưa nó về đúng quỹ đạo của nó thôi. Bây giờ tôi phải làm sao đây?

Trong một lần đi làm về nhìn thấy con chị đang dỗ dành đứa em khóc lóc vật vã nhìn thấy thương quá, tôi hỏi mẹ đâu thì nó chỉ vào trong phòng. Không biết cô ấy làm gì mà lại đóng cửa thế lại để mặc con khóc nữa, gần đến nơi thì tôi nghe thấy tiếng cười của vợ “anh thật sung quá chẳng bù cho lão chồng em chưa đi đến 1/3 chặng đường đã hết nhiên liệu”. Người đàn ông kia đáp lại “thế anh chiều em cả đêm nay nhé mà nhỡ ra chồng em về thì sao”, cô ấy cười phá lên “em cũng chỉ mong anh ta biết mà thôi”.

Nghe những lời của hai tên ăn vụng còn kéo nhau cả lên giường vợ chồng tôi mà thấy lộn hết cả tiết lên, tôi tìm cái gậy rồi đẩy mạnh của ra lao vào đập liên tiếp vào thằng đàn ông đốn mạt kia khiến hắn không kịp phản ứng chỉ vội vơ quần áo che lấy người và quỳ xuống xin tha thứ sẽ không dám tái phạm nữa.

Thấy tôi phản ứng mạnh vợ tôi chỉ lẳng lặng mặc quần áo vào, khi người đàn ông kia về, tôi đang định chút giận lên vợ thì cô ta vỗ tay hoan hô “cuối cùng anh cũng đáng mặt làm đàn ông, em cần một người đàn ông mạnh mẽ dũng cảm như thế chứ không cần một thằng đần nhát gan”. Tôi chẳng hiểu nổi cô ấy nói gì nữa chỉ biết từ hôm ấy vợ trân trọng yêu quý tôi hơn và quan tâm chăm sóc các con nhiều hơn. Và tôi cũng thấy mình rắn rỏi hơn từ cái thời điểm biết vượt qua chính bản thân để giành lấy hạnh phúc về tay mình.

Theo Giadinhvietnam.com