Vợ mang bầ.u, chồng ngủ cạnh vợ cả đêm mà không biết vợ đã tắt thở

Từ ngày chị mang bầu, cứ ngỡ anh sẽ vui mừng và yêu thương vợ nhiều hơn. Nhưng rốt cục anh vẫn chứng nào tật nấy, vẫn đi sớm về hôm và không quan tâm tới vợ.

Chị nhớ như in hôm anh đưa vợ đi siêu âm lúc 12 tuần, bác sĩ nói: “Là con gái giống mẹ nhé” thì anh tỏ ra buồn rầu ra mặt. Anh chẳng nói chẳng rằng bỏ ra ngoài khiến chị vừa chạnh lòng vừa xấu hổ với bác sĩ. Đêm đó về chị hỏi anh:

– Anh không thích…. con gái à?

– Cô nghĩ có thằng đàn ông nào nó thích vợ đẻ con gái mà còn hỏi thế hả?

Vợ mang bầ.u, chồng ngủ cạnh vợ cả đêm mà không biết vợ đã tắt thở

(Ảnh minh họa)

Câu nói đó như nhát dao đâm vào trái tim người vợ, chị suy nghĩ nhiều cộng với sức khỏe yêu nên đi làm được thêm 2 tháng thì chị bị động thai phải xin nghỉ ở nhà. Từ đó chị mang danh ăn bám chồng, càng nghĩ chị càng tủi thân, khó khăn lắm chị mới có thể mang bầu vậy mà anh chẳng hào hứng gì cả.

Ngôi nhà nhỏ chỉ có anh và chị vậy mà đôi khi nó tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhiều lần chị nhắn tin cho anh hỏi anh vì sao không thể vui vẻ khi về nhà, hỏi anh tại sao không thể yêu thương chị vì trên đời này anh chỉ có 1 người vợ thôi và con anh cũng cần bố yêu thương nữa. Nhưng trả lời lại chị chỉ là 2 từ ‘đã xem’ và không nói gì thêm.

Trước khi chưa cưới anh, chị nghĩ đàn ông cứ cười cười ít nói là hiền nhưng lấy về rổi chị mới hiểu đó là cục tính chứ không phải là hiền. Nhiều lúc chị thèm ở chồng 1 lời động viên hỏi han hay thậm chí là cái ôm cái hôn nhưng sao nó xa xỉ đến vậy. Có lần anh đi tiếp khách về muộn, chị vội chạy đến cởi đồ cho chồng để rồi chết sững khi nhìn thấy những vết son môi còn sót lại trên cổ áo. Sáng mai chị khóc hỏi anh thì anh tỉnh bơ bảo:

– Ôi dào ai mà nhớ được, hôm qua say quá chắc cô em rót bia nào nó trêu.

Anh nói xong rồi bỏ đi làm để lại sau lưng người vợ hiền 1 trái tim tan nát. Chị cười chua chát sờ vào bụng, chị biết nếu khóc sẽ có lỗi với con nhưng chị không thể kìm nổi nước mắt. Người ta bầu bí được chồng chăm chồng chiều từng ly từng tý còn chị… thì ngoài sự vô tâm hờ hững thì chẳng có gì cả. Mỗi lần đi khám thai thấy mọi người có chồng đưa đi còn mình luôn lẻ loi khiến chị chạnh lòng đến khó tả.

Những tháng cuối cơn đau lưng cứ hành hạ chị, chân chị phù lên đau nhức, bác sĩ nói chị có nguy cơ tiền sản giật. Còn em bé thì nhịp tim yếu, em cử động cũng rất yếu. Chị có nói với anh thì anh bảo: “Mỗi mang bầu thôi mà cũng kêu mệt, thế gian người ta đẻ đầy ra đấy có ai kêu đâu mà sao em kêu lắm thế nhỉ?”.

Vợ mang bầ.u, chồng ngủ cạnh vợ cả đêm mà không biết vợ đã tắt thở

(Ảnh minh họa)

Nhiều đêm chồng nằm ngủ ngon lành còn chị thì ngồi nhìn ra cửa sổ, phần vì bầu bí khó ngủ phần vì buồn trầm cảm nên không chợp mắt nổi. Tối đó chị mệt ăn được vài thìa cơm xong chị lên giường đi nằm, chồng chị về thấy thế cũng lăn ra ngủ chẳng hề hỏi han vợ mệt hay ốm đau thế nào.

Sáng sớm anh dậy thay đồ đi làm chị vẫn nằm im bên cạnh, cái tư thế giống hệt tư thế tối qua anh về. Anh ung dung dắt xe đi mà không hề hay biết vợ con đã qua đời. Tối đến anh về nhá thấy bóng không bật, cơm chưa nấu anh tức tối chạy ngay vào phòng ngủ định lôi vợ dậy đánh thì chết sững khi thấy vợ đã chết cứng. Anh ú ớ thốt không nên lời, anh gào khóc ôm lấy vợ nhưng đã quá muộn.

Bác sĩ đến thì bảo chị đã chết được mười mấy tiếng rồi lúc này anh ngồi bần thần, ngủ cạnh vợ cả đêm mà vợ con chết anh cũng chẳng hay biết. Vợ mất rồi anh ngồi lật mở từng trang nhật kí chị viết ra đọc, đọc đến đâu anh khóc đến đó. Anh ân hận vì đã quá ích kỉ vô tâm với vợ con, nhưng còn ích gì nữa, vợ con anh đã ra đi mãi mãi rồi. Nếu có ông chồng nào cũng đang vô tâm với vợ với gia đình thì hãy xem lại chính mình đi nhé, đừng để sau này phải nói lời ‘giá như’ khi đó e là đã quá muộn màng rồi.

An Nhiên/ Thể Thao Xã hội

Loading...
SHARE